Chương 4: (Vô Đề)

10:

Người nổi tiếng, tiểu thuyết cũng nổi tiếng, cuộc sống của tôi lại không còn yên bình nữa.

Trần Tư Tư đương nhiên biết "tiểu tam" trong tiểu thuyết của tôi là đang ám chỉ cô ta, nên hận tôi đến tận xương tủy. Vào một buổi sáng cuối tuần, khi tôi còn chưa tỉnh ngủ, đã nghe thấy tiếng đập cửa rầm rầm đầy hung hãn của cô ta.

Tôi vừa mở cửa, cô ta đã chửi xối xả:

"Thẩm Dĩ Đồng, ban đầu tao còn thấy hơi có lỗi với mày, bây giờ thì hết sạch rồi. Mày lại làm chuyện tuyệt tình đến thế mày không sợ bị quả báo à?"

"Tao bây giờ ra đường còn sợ bị người ta ném trứng vào mặt, mày hài lòng chưa? Vui rồi chứ?"

"Giấu mày qua lại với Mục Thanh là tao sai, nhưng mày không có lỗi gì chắc? Mày vốn dĩ không yêu anh ấy, anh ấy theo đuổi mày lâu như thế, mày vui thì cho một khúc xương, không vui thì một cước đá văng, mày dựa vào đâu mà chà đạp anh ấy như vậy?"

Cô ta mắng tôi một tràng dài, tôi không chen vào được câu nào, chỉ đợi cô ta ngừng lại mới chậm rãi lên tiếng:

"Cậu nói xong chưa?"

"Nói xong rồi thì cút đi, sáng sớm tinh mơ đã đến đây la lối om sòm, có để người khác ngủ không hả?"

Tôi đang ngáp, định đóng cửa lại thì cô ta chặn lấy:

"Thẩm Dĩ Đồng, mày có ý gì? Mày vẫn chưa trả lời câu hỏi của tao!"

Là cô ta tự chuốc lấy, vậy thì đừng trách tôi:

"Cậu muốn tôi trả lời cái gì? Hỏi tôi dựa vào đâu mà chà đạp anh ta à? Cậu không thấy tự rước nhục vào thân sao? Chỉ bằng việc anh ta yêu tôi chứ không yêu cậu, bằng việc anh ta cam tâm tình nguyện bị tôi chà đạp."

"Đồ ngốc, đạo lý đơn giản như vậy mà cũng không hiểu, sống uổng phí hai mươi mấy năm."

"Mày..." Cô ta tức đến đỏ mặt tía tai, giơ tay lên định đánh tôi, tôi liền nắm lấy cổ tay cô ta quăng mạnh sang một bên, rồi trở tay tát cho cô ta một cái:

"Tôi nể mặt cậu quá rồi phải không? Cút ra ngoài!"

Tôi đẩy cô ta ngã xuống đất, rồi đóng sầm cửa lại, quay về phòng ngủ. Cô ta vẫn còn ở ngoài hành lang chửi bới ầm ĩ:

"Mày cứ chờ đấy, Thẩm Dĩ Đồng, tao sẽ không tha cho mày đâu!"

Vậy thì đừng tha, dù sao tiểu thuyết của tôi đang thiếu chất liệu, để xem tôi xử lý con tiện nhân nhà cậu thế nào.

Cô ta tiếp tục chửi bới ngoài cửa, tôi bèn gọi thẳng cho bảo vệ.

Sau đó, cô ta bị lôi đi.

Đúng là mất mặt.

11:

Không lâu sau, lại có người đến gõ cửa.

Tôi tức điên lên, vừa mở cửa định chửi thì phát hiện người đến không phải Trần Tư Tư mà là Mục Thanh.

Hai người này đang diễn trò gì vậy?

"Anh đến đây làm gì? Bảo tôi xin lỗi cô nhân tình bé nhỏ của anh à? Tôi nói cho anh biết, tôi tát cô ta một cái đã là nhẹ tay rồi, nếu còn đến gây sự với tôi thì không chỉ đơn giản là một cái tát đâu."

Anh ta ngơ ngác:

"Xin lỗi gì cơ? Anh không biết cô ấy đã đến đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!