Chương 3: (Vô Đề)

07:

"Chị, sao chị lại cản em, không để em dạy cho hắn một bài học, trút giận thay chị?" Từ Uyên Chi tỏ vẻ vô cùng bất mãn, tôi đành phải vừa dỗ vừa khuyên:

"Em đừng quậy nữa, ngoan nào, nếu trên đời này chuyện gì cũng có thể giải quyết bằng nắm đấm thì lại đơn giản quá rồi."

"À mà, em vác máy quay phim làm gì thế?" Lúc này tôi mới để ý đến chiếc máy quay của cậu ấy.

"Đương nhiên là phải quay lại đám cưới kịch tính này rồi, chị không biết đâu, lúc nãy chị xử lý 'tiểu tam' và gã khốn kia ngầu cực kỳ." Cậu ấy nói với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ.

Đúng là vẫn còn trẻ con.

Tôi lười để ý đến cậu ấy, quay người bỏ đi, cậu ấy gọi với theo sau:

"Chị ơi, chị đi đâu đấy?"

"Vào nhà vệ sinh!"

Tôi vẫy tay với cậu ấy ở phía sau và nói.

Nhìn mình trong gương khoác trên người bộ váy cưới, tôi bỗng thấy một nỗi buồn dâng lên trong lòng. Lần đầu tiên trong đời mặc váy cưới, đẹp thật, chỉ tiếc là không thể gả cho đúng người.

Không sao cả, con gái mặc váy cưới, thực ra không phải là gả cho một người đàn ông mà là gả cho giấc mơ trong lòng mình, cho những khao khát tốt đẹp về tình yêu và hôn nhân. Còn sau khi cưới sẽ thế nào, đó lại là một câu chuyện khác.

Nghĩ đến đây, tôi lấy điện thoại ra tự chụp một tấm, rồi đăng lên Weibo và trang cá nhân:

"Tại lễ đường, tôi đã cho phát một đoạn video phù dâu và chú rể ngoại tình, chúng ta hãy cùng chúc cho họ, những người có tình cuối cùng cũng đến được với nhau."

"Đã mặc một chiếc váy cưới đẹp thế này, vậy thì đừng phụ lòng nó, chi bằng gả cho chính mình vậy."

Không ngờ, bài viết trên Weibo này lại leo lên top tìm kiếm ngay trong ngày.

Một người bình thường như tôi mà cũng có ngày được lên top tìm kiếm ư?

Đùa chắc?

08:

Tôi nổi tiếng thật rồi.

Rất nhiều người thương cảm, đồng tình và an ủi tôi.

Ngay cả những đồng nghiệp thường ngày không ưa tôi cũng không nỡ lườm nguýt, sau lưng không dám nói xấu tôi nữa, sợ tôi bị kích động rồi đi nhảy lầu tự tử.

Thật ra không cần phải thế, vì giai đoạn đau buồn của tôi đã qua lâu rồi. 

Tôi có thể bình tĩnh lên kế hoạch mọi thứ, vạch trần họ, nghĩa là tôi đã chuẩn bị tâm lý đủ vững vàng.

Miệng thì nói vậy, nhưng cảm giác được mọi người quan tâm cũng khá tốt.

Khoan đã...

Nếu mọi người đã quan tâm đến tôi như vậy, sao tôi không tận dụng sự chú ý này để kiếm chút tiền nhỉ?

Nói là làm.

Tôi nhanh chóng đăng ký một tài khoản mạng xã hội của riêng mình, bắt đầu viết tiểu thuyết một cách say sưa, lấy câu chuyện của tôi, Mục Thanh và Trần Tư Tư làm nguyên mẫu. Vừa đăng lên, số người đọc đã vượt mốc mười nghìn.

Chẳng trách có người nói, thất tình thì nên đi mua vé số.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!