04:
Mục Thanh là người phản ứng lại đầu tiên, anh ta gào lên như phát điên:
"Tắt đi! Tắt đi! Mau tắt cho tôi! Để tôi biết đứa nào phát cái này! Mẹ kiếp, tôi sẽ lột da nó ra!"
Nói xong liền hung hăng xông tới đập máy chiếu.
Lúc này bạn bè và người thân mới hiểu ra chuyện gì đã xảy ra.
Hội trường trở nên náo loạn.
Bắt đầu có tiếng la hét, tiếng xì xào, tiếng ồn ào, người chụp ảnh, người quay video... Vừa rồi còn yên tĩnh đến mức nghe được tiếng kim rơi, giờ thì như thể có người đốt pháo.
Đặc biệt là bố mẹ của Mục Thanh, họ tức đến mức choáng váng.
Bố anh ta xông lên đấm cho anh ta một cú:
"Thằng súc sinh này mày làm mất hết mặt mũi của tao rồi, từ nay về sau tao không có đứa con như mày."
"Bố, bố nghe con giải thích, đây không phải con, đây là bị người ta cắt ghép ác ý, sao có thể là con được?" Mục Thanh run rẩy cố gắng giải thích.
Mẹ anh ta cũng vừa khóc vừa đánh con trai:
"Con ơi, sao con có thể làm chuyện như vậy? Con để bố mẹ biết ngẩng mặt lên nhìn họ hàng bạn bè thế nào đây? Con thật sự làm chúng ta quá thất vọng."
"Con có xứng với một cô gái tốt như Đồng Đồng không?"
Đồng Đồng? Phải rồi, Đồng Đồng...
Dường như lúc này Mục Thanh mới nhớ đến vợ mình, cô dâu của lễ cưới này, chính là tôi.
05:
Anh ta lồm cồm bò đến chỗ tôi đang đứng xem kịch, không ngừng xin lỗi, bảo tôi nghe anh ta giải thích.
Tôi khoanh tay nhìn anh ta, cố ý nói lớn:
"Giải thích? Còn gì để giải thích nữa? Anh và cô bạn thân của tôi qua lại với nhau đâu phải ngày một ngày hai, anh thật sự nghĩ tôi không biết sao? Tôi chỉ không muốn vạch trần hai người mà thôi."
"Không ngờ, hai người đúng là không có giới hạn, làm ra chuyện không biết xấu hổ thế này."
"Anh giỏi thật đấy Mục Thanh, anh có xứng với tôi không?"
Nói xong tôi hất mạnh anh ta ra, rồi giả vờ an ủi Trần Tư Tư đang kinh hãi thất sắc:
"Cục cưng à, cậu khóc cái gì? Người nên khóc phải là tớ chứ? Tớ mới là nạn nhân này."
"Không phải tớ đã nói với cậu là thứ cậu muốn, tớ sẽ nhường cho cậu sao?
Bây giờ mọi người đều biết mối quan hệ của hai người rồi, biết Mục Thanh là của cậu, cậu phải vui lên mới đúng chứ."
Mặt Trần Tư Tư tái như tro, tức đến không thở nổi, một tay ôm ngực, một tay chỉ thẳng vào mặt tôi một cách hung tợn:
"Thẩm Dĩ Đồng, đây đều là cái bẫy của mày đúng không? Mày đã sớm lên kế hoạch hãm hại tao, muốn đẩy tao vào chỗ chết, mày thật bỉ ổi!"
Tôi gạt tay cô ta xuống bằng một cái tát, quyết định không diễn nữa:
"Tôi hèn hạ? Sao nào, cậu làm sai thì không cần chịu hậu quả à? Là tôi ép cậu leo lên giường chồng tôi chắc?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!