Cảm nhận được ánh mắt của sư đệ, Lạc Yên ngẫm nghĩ, bổ sung một câu: "Đương nhiên, nam nhân có ngoại hình không đẹp mà chỉ biết miệng lưỡi cũng không được."
Cửu Hồi chớp mắt: "Hả?"
Nam nhân đẹp hay không đẹp thì liên quan gì đến nàng?
Thấy vẻ mặt ngây thơ và dáng vẻ hoàn toàn không thông suốt của tiểu sư muội, Lạc Yên biết nàng lo lắng quá sớm, nàng vòng tay qua cổ Cửu Hồi, chuyển chủ đề: "Thật sự tò mò về pháp khí mà Ngân Tịch chân nhân giúp công chúa Ma tộc trốn thoát, không biết được luyện chế như thế nào. Cảm thấy rất thích hợp với việc chạy trốn bảo vệ tính mạng lúc không thể đánh lại người ta."
"Hay là tới phòng sách của Lâm sư thúc xem thử? Lâm sư thúc là người am hiểu luyện khí nhất trong tông môn chúng ta, không chừng chỗ ông có bản vẽ." Từ lúc sư phụ có thể lấy ra kiếm pháp của Cửu Thiên Tông cùng với các loại pháp thuật bí mật đã thất truyền, Cửu Hồi có niềm tin không thể giải thích được đối với khả năng thu thập của các sư thúc.
"Đúng đó." Lạc Yên quay qua nhìn Tịch Nguyên: "Tịch Nguyên sư tỷ, ngươi dẫn chúng ta đi tìm thử."
Tịch Nguyên biết các sư đệ và sư muội từ trước đến nay nghĩ đến chuyện gì là muốn làm, nàng cười hiền lành: "Nói trước nhé, nếu tìm được bản vẽ luyện chế, tất cả các ngươi phải học cách tự làm, không thể bỏ cuộc giữa chừng."
"Biết rồi, biết rồi, sư tỷ, chúng ta đi nhanh đi." Lạc Yên dẫn Cửu Hồi, nắm chặt cánh tay Tịch Nguyên, ước gì có thể lập tức bay đến chỗ Lâm sư thúc.
Lâm trưởng lão đang uống trà trong sân, nhìn thấy tám vãn bối rào rạt bay tới, ông biết mấy đứa gây sự này lại muốn gây chuyện, ông vội vàng cầm ấm trà, lẻn ra khỏi cửa hông, mắt không thấy thì tâm không phiền.
"Lâm sư thúc……" Cửu Hồi nhìn thấy bóng lưng vội vàng rời đi của Lâm sư thúc từ xa.
"Không sao, ta dẫn các ngươi đi tìm." Tịch Nguyên đưa cả đám đi vào thư viện của Lâm trưởng lão, mùi bụi ngạt thở ập vào mặt.
"Khụ khụ khụ." Trường Hà ho khan vì bị sặc: "Đã bao lâu không có người tới phòng này?"
"Ngày thường chỉ có ta và sư phụ nên lười xử lý và dọn dẹp." Tịch Nguyên đá cái giỏ gỗ dưới chân vào góc, mò mẫm trên tường một lát, thắp nến trong phòng: "Bộ sưu tập sách của sư phụ đều ở đây."
Cửu Hồi nhặt cuốn sách rơi dưới đất lên, phủi bụi rồi đặt lại lên kệ sách. Trên kệ sách có đủ loại sách cổ luyện khí, từ cách luyện chế pháp khí bay, cho đến cách luyện chế nồi chảo chén bát, đương nhiên cũng có không ít pháp khí chạy trốn.
"Có rất nhiều phương pháp chế tạo, nhưng nguyên liệu luyện chế rất khó kiếm." Tịch Nguyên sắp xếp lại kệ sách lộn xộn: "Một món pháp khí cực phẩm cần vô số nguyên liệu vô giá, nhưng không nhất định sẽ thành công, cho nên rất nhiều bản vẽ ở đây chỉ để nhìn thôi."
Cửu Hồi rút ra một quyển sách cổ cũ nát đã ố vàng từ trong góc của kệ dưới cùng, trong đó ghi lại quá trình luyện chế trấn yêu ngục.
Nàng hít hà, đóng sách lại, nhỏ giọng hỏi Tịch Nguyên: "Tịch Nguyên sư tỷ, sách này…… cứ để vậy à?"
"Quyển này……" Tịch Nguyên liếc nhìn, thản nhiên nói: "Các sư huynh và sư tỷ của ngươi đều xem rồi, nếu ngươi thích thì sao chép một quyển đem về đi."
"Ý ta là, ngươi và Lâm sư thúc không lo lắng bản vẽ này rơi vào tay Yêu tộc, để bọn họ nhân cơ hội cứu mấy ác yêu trong trấn yêu ngục ra hay sao?" Cửu Hồi đặt quyển sách cổ trở lại kệ dưới cùng, ngẫm nghĩ, lại cảm thấy không yên tâm lắm, nên lấy hai quyển sách đè lên trên.
"Nếu dựa vào một quyển sách là có thể lật đổ thế giới, như vậy trấn yêu ngục sẽ không thể giam giữ nhiều đại yêu như vậy." Tịch Nguyên khẽ cười: "Hơn nữa, ai biết chúng ta có cái này?"
"Nói chi tiết hơn, khi xây dựng trấn yêu ngục, đó không phải là bí mật, không ít tông môn đều có bản vẽ." Tịch Nguyên lanh tay dọn dẹp kệ sách: "Yêu tộc muốn có bản vẽ cũng không khó, vì sao bọn họ không có động tĩnh, chẳng lẽ là không nghĩ đến chuyện đó?"
Cửu Hồi: "……"
Trong trấn yêu ngục có hàng vạn pháp trận để trấn áp yêu, hàng vạn phù văn dùng để giam cầm Yêu tộc. Tòa tháp được làm bằng sắt thiên thạch, lại có Cửu Thiên Tông trấn giữ, Xích Tuyền không thể trốn thoát, các Yêu tộc khác chỉ có thể đưa đồ ăn.
"Sư tỷ nói có lý." Cửu Hồi chợt hiểu ra, nàng chú ý tới khe hở giữa kệ sách và góc tường, có một quyển sách hơi đen bị cắt xén đã rơi ra, nàng cúi xuống kéo nó ra khỏi khe hở.
"Bản vẽ luyện chế của Phù Quang điện ……" Cửu Hồi mở trang sách rách nát ra, trang đầu tiên là hình ảnh cắt ngang của cung điện Phù Quang.
Sảnh trước, sảnh chính, sảnh phụ, sảnh sau, sảnh đi kèm……
Đây là một cung điện to lớn rộng rãi, lộng lẫy nhưng cô độc, có thể thấy từ bản vẽ, những người thiết kế cung điện cực kỳ cẩn thận, thậm chí toàn bộ đồ trang trí trong cung điện đều dùng Tụ Linh Trận cao cấp nhất.
Dù ở trên cột trong cung điện, hay là trên mái ngói, tất cả đều có Tụ Linh Trận dày đặc.
Bị nhiều linh khí đậm như vậy bao quanh, thảo nào núi Phù Quang phủ đầy tuyết quanh năm. Nếu một người phàm không thể tu luyện ở đây, chưa đến một nén nhang sẽ bị linh khí này nghiền nát, nổ tan xác và chết.
Lật ra sau, vài nét bút ghi lại những con rối ở núi Phù Quang.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!