Chương 8: Trường Trung Học Phổ Thông Xuân Hòa - Nhân Vật Chính Tại Sao Lại Không Phải Học Sinh Mới Chuyển Tới

Trăng sáng sao thưa, côn trùng kêu vang từng đợt.

Lăng Hằng dừng bước chân, nhìn người đứng ở cạnh cửa nhà mình, cau mày nói: "Ngôn Chân Chân, cô đứng ở đây làm gì?"

Lại không đợi cô trả lời, khuôn mặt lạnh lùng: "Cô không nên tới đây."

"Tại sao? Tại vì bọn họ nói tôi gấp gáp nịnh nọt cậu, mặt dày không biết xấu hổ ư?" Ngôn Chân Chân tò mò hỏi.

Cậu không nhịn nổi tức giận: "Đã biết rồi mà cô còn tới?"

"Tôi không quan tâm suy nghĩ của bọn họ, người ở đây đã sớm nhận định tôi là con của người giúp việc, cậu là thiếu gia con chủ nhà, nói một câu là nịnh nọt, nói mười câu cũng là nịnh nọt." Ngôn Chân Chân nhún vai, lộ ra nụ cười tinh nghịch: "Người khác tự cho là mình đúng, thực ra tôi không phải người như vậy, nếu không thì sẽ không thú vị chút nào?"

Lăng Hằng tâm trạng không tốt, trên mặt lộ vẻ lạnh lùng: "Tôi không hứng thú nghe cô nói những điều này, cô tìm tôi có chuyện gì?"

Ngôn Chân Chân nói: "Tôi muốn hỏi cậu ngày mai mấy giờ đi học."

"Hừ." Cậu cười lạnh: "Có chút chuyện này thôi mà còn đặc biệt tới hỏi tôi, cô còn dám nói mình 'không phải như vậy'?"

"Không đặc biệt tới hỏi cậu, có lẽ ngày mai tôi sẽ tới trễ." Ngôn Chân Chân không chút nghĩ ngợi liền đáp: "Từ đây đi tới trường, mười mấy cây số lận, tôi cũng không đi bộ tới trường được."

Lăng Hằng đột nhiên im lặng.

Một lúc sau mới cất tiếng: "7 giờ sáng xuất phát.

Với lại, hi vọng đây là lần cuối cô tới tìm tôi.

---Nếu muốn tiếp tục sống ở đây thì cô bắt buộc phải trở nên thông minh hơn."

"Lời cảnh cáo của cậu nghe có vẻ chân thành hơn, cảm ơn." Ngôn Chân Chân cong môi.

"Thế là tốt." Lăng Hằng không còn nhiều sức tiếp tục nói chuyện linh tinh với cô, đi thẳng về nhà sau đó đúng lúc chuẩn bị đóng cửa thì đột nhiên dừng lại.

Ngôn Chân Chân hỏi: "Cậu muốn nói gì?"

Lăng Hằng quay lưng lại với cô, chậm rãi nói: "Sớm ngày rời khỏi nhà họ Lăng đi, dì Tương chết tại đây, cô cũng không muốn ở lại đây đâu."

Cô ngớ người luôn.

Bóng dáng của Lăng Hằng biến mất trong bóng đêm, cánh cửa đóng trong im lặng.

* * *

Sáng ngày hôm sau, Ngôn Chân Chân đến vào phút chốt lên xe của nhà họ Lăng tới trường.

Lăng Hằng nhìn cô một cái, phát hiện trên mặt cô không chỉ có vết hẳn của chiếu, mặt còn sưng phù, hoàn toàn là điệu bộ hôm qua ngủ rất ngon.

Hôm qua tối cậu rõ ràng nói tin tức quan trọng như vậy, đáng lẽ ra phải một đêm khó ngủ chứ? Cũng quá ngốc nghếch đi chứ.

Cậu phục rồi.

Nhiễm Nhiễm ngồi trên ghế lái phụ nhìn qua kính chiếu hậu, thu cử chỉ của Lăng Hằng vào trong mắt, trong lòng buồn cười, phối cho cậu một đoạn nhạc nền --- "Cô gái, cô đã thành công làm cho tôi chú ý."

Cô ta cũng rất phục, tối qua Ngôn Chân Chân chỉ dùng hai câu nói đã làm cho nam chính chú ý tới rồi.

Người bình thường không phải nên cảm thấy cô có vấn đề sao?

Không thể hiểu nổi.

Ngôn Chân Chân trèo lên ghế da ngồi xuống, lại tiếp tục buồn ngủ, thấy hai người khác tinh thần vô cùng tốt cũng rất phục, rõ ràng đều trong giai đoạn phát dục, tại sao bọn họ lại không thiếu ngủ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!