Ngôn Chân Chân và Nhiễm Nhiễm hiếm được một lần ăn ý, không hẹn mà cùng ngẩng đầu lên nhìn.
Lăng tiên sinh hơn năm mươi tuổi, nếu như ở cổ đại đã là bước nửa nước vào quan tài rồi nhưng năm mươi tuổi ở hiện đại, đặc biệt là đàn ông có tiền ở tuổi năm mươi, mặt dày vẫn có thể tung hô là "phong thái tuyệt vời".
Tóc ông ta đen nhánh, vóc dáng to lớn, tướng mạo đoan chính, khí chất vô cùng tao nhã, vừa nhìn là biết không phải là ông chú có chút gia sản liền tiêu sài hoang phí mà là người mang danh trên bảng tài phú
- đại tỷ phú.
"Đều đến rồi à." Lăng tiên sinh rất thân thiện, cười ha ha chào hỏi hai cô gái: "Đây là tiểu Nhiễm đúng không, lớn hẳn rồi, rất giống mẹ cháu, ngồi đi, đừng khách sáo."
Nhiễm Nhiễm không nhân cơ hội thể hiện bản thân quá nhiều, chỉ cung kính chào hỏi rồi im lặng.
Lăng tiên sinh lại nhìn về phía Ngôn Chân Chân.
Ông ta dường như không chú ý đến sự thất lễ của cô, cười hì hì nói: "Đây là gương mặt mới, để chú đoán xem nào, cháu tên 'Chân Chân' đúng không?"
"Chào Lăng tiên sinh." Ngôn Chân Chân quan sát tỉ mỉ gương mặt của ông ta.
"Đừng khách sáo, cháu cứ gọi chú là chú như tiểu Nhiễm là được." Lăng tiên sinh ngồi xuống, bữa tối chính thức bắt đầu.
Hai nhân viên phục vụ mặc áo đuôi tôm bê khay bạc tới, lấy đi rượu vang sủi, mang lên điểm tâm khai vị.
Trường hợp bữa tiệc chính thức như này, nhà họ Lăng luôn chú trọng nghi thức, món ăn có thể chọn các loại khác nhau nhưng phải tạo nên không khí của bữa ăn Tây.
Không thể không nói, mặc dù có chút tạp nham nhưng nước S là đất nước di dân, dung hợp nhiều văn hóa chính là xu hướng chính.
"Hôm nay mời đầu bếp nhà nào?" Lăng tiên sinh thuận miệng hỏi.
Lâm quản gia cúi người đáp: "Là đầu bếp chính mới đến của AZUR."
Lăng tiên sinh gật đầu, nhã nhặn hỏi: "Tiểu Nhiễm và Chân Chân ăn quen món ăn Pháp không? Nếu như không thích thì để bọn họ làm chút món Trung tới, người nhà ăn cơm với nhau cũng không cần quá mức coi trọng."
Nhiễm Nhiễm hết sức tập trung: "Cảm ơn chú, nhưng cháu vẫn ổn, lúc ở nhà cũng thường xuyên ăn."
Ngôn Chân Chân lại hết sức ung dung: "Trước đây cháu chưa ăn qua nhưng vẫn ổn."
Đây là sự thật, cô đích thực tò mò món ăn Pháp nổi tiếng ngon như thế nào.
Vì vậy khi đồ ngọt vừa lên thì cô đã bắt đầu nếm thử, bánh quy vị chanh và bánh dẻo vị sơn tra, chua chua ngọt ngọt, cũng không tệ lắm.
Nhiễm Nhiễm ngồi cạnh cô, ánh mắt khẽ rung
---Ngôn Chân Chân dùng sai dĩa, dĩa và thìa đặt trước mặt đĩa mới là dùng để ăn đồ ngọt.
Ba chiếc dĩa đặt bên tay trái từ ngoài vào trong theo thứ tự là dĩa sa lát, dĩa cá và dĩa món chính.
Cũng giống như trên, ba chiếc cốc phân biệt là dùng để uống nước, uống rượu vang đỏ và rượu vang trắng, hai con dao đặt bên tay phải phân biệt dùng để ăn cá và món chính.
Cho nên, cô ta có lý do nghi ngờ, bữa ăn này là nhà họ Lăng ra oai phủ đầu.
May mà Nhiễm Nhiễm danh xứng với thực là đại tiểu thư, có ký ức về những kiến thức này, cô ta lại chuẩn bị trước, bữa tối hôm nay chỉ có mỗi nữ chính mất mặt.
Người phục vụ bắt đầu mang lên món ăn nguội và bánh mỳ.
Nghe nói, bánh mỳ Pháp phải xé thành từng miếng ăn, tuyệt đối không được dùng dao cắt để tránh mảnh vụn làm bẩn quần áo.
Cách ăn này nghe có vẻ gò ép nhưng sự thật có đúng là như vậy hay không phải thì Nhiễm Nhiễm không rõ.
Cô ta chỉ biết, Ngôn Chân Chân đã cầm dao lên chuẩn bị mất mặt lần hai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!