Người lớn muốn biểu diễn thì các bạn nhỏ ngoan ngoãn nhường sân khấu cho họ.
Ngôn Chân Chân kiên nhẫn chờ đợi.
Quả nhiên, Trương Lạp không cần cô đáp lại, tiếp tục nói: "Lời chú sắp nói, có khả năng cháu không thích nghe nhưng bây giờ cháu đã không còn là một đứa trẻ rồi, phải hiểu chuyện một chút."
"Chuyện gì?" Cô hỏi.
Trương Lạp dùng giọng điệu nghiêm túc nhưng không nghiêm khắc khuyên nhủ: "Nhà họ Lăng không phải gia đình bình thường, có khả năng cháu chỉ muốn tìm bạn cùng lứa tuổi nói chuyện, nhưng trong mắt người khác thì nó không như vậy.
Lần này chú muốn dạy cháu là lời gièm pha rất đáng sợ, cháu phải biết tôn trọng bản thân thì người khác mới tôn trọng cháu."
Chậc, hết sữa rồi, ống mút phát ra âm thanh lớn.
Ngôn Chân Chân đặt hộp sữa xuống, không trả lời mà hỏi ngược lại: "Chú Trương là người nước S hay là người Trung Quốc?"
"Ba chú là người di dân qua đây." Trương Lạp không hiểu tại sao cô lại hỏi cái này.
Ngôn Chân Chân nghiêng đầu, ánh mắt tò mò, vẻ mặt vô tội: "Ơ, hóa ra là chuyện của thế kỷ 20 rồi, khó trách, lúc đó triều Thanh còn chưa diệt vong đúng không chú?"
Trương Lập ngơ người.
Trong mắt ông, Ngôn Chân Chân là cô gái nhỏ, đối diện với lời trách móc uyển chuyển nhưng trực tiếp có khả năng sẽ cảm thấy xấu hổ hoặc tức giận, nhưng không nghĩ tới cô sẽ châm biếm.
"Khả năng là do cháu mới tới còn chưa hiểu lắm về phong tục của nước S, chủ nhà chiêu đãi cháu ăn bữa cơm thì cháu chấp nhận thôi.
Chú, cháu làm sai rồi sao?" Lúc cô hỏi điều này nhường như lại trở thành cô bé rụt rè mất tự nhiên kia.
Trương Lạp ngừng một chút rồi nói: "Cháu không sai, chỉ là sau này cháu tốt nhất giữ khoảng cách với thiếu gia."
"Cháu tin đây là lời cảnh cáo cuối cùng." Ngôn Chân Chân cười ngọt ngào: "Cảm ơn chú."
Trương Lạp nhìn thật sâu về phía cô, ông không dễ bị qua mặt như vậy: "Vậy cháu cam đoan với chú là sẽ nghe theo lời chú."
"Cháu tin rằng không có ai có thể hứa hẹn tương lai.
Ngôn Chân Chân đứng dậy, cũng không quên cầm sách của mình lên:" Cháu ăn xong rồi."
Bước chân của cô vẫn nhanh như thường, như một chú mèo, vẫn luôn ung dung tự tại.
Trương Lạp nhìn đăm đăm vào bóng dáng của cô, nhíu chặt mày.
* * *
Bên cạnh bể bơi ngoài trời, Lâm quản gia đang giám sát công nhân dọn dẹp bể bơi.
Trời đã trở nên rất nóng rồi, sắp tới lúc giao mùa, trang viên của nhà họ Lăng sẽ lần lượt đón tiếp không ít khách mời, là một trong những nơi vui chơi giải chính, bể bơi cần phải dọn dẹp nhanh chóng.
" Kể cả những kẽ nhỏ cũng phải làm cho sạch sẽ.
"Ông ta nói:" Tôi không muốn sau khi khách vào bể bơi lại chê bai nó."
Hai người công nhân dọn dẹp được mời từ công ty vệ sinh, đã sớm nghe nói nhà họ Lăng nghiêm khắc, nhưng tiền lương rất cao nên không hề oán trách, gật đầu bắt đầu làm việc.
Mặt nước tràn qua lớp gạch men, bọt nước màu trắng chảy xuống.
Bể bơi rông hơn hai trăm mét vuông cần không ngừng dùng dung dịch sát khuyển tẩy rửa mới lộ ra bể bơi màu xanh lam trong vắt.
Lâm quản gia đứng trên bờ, hai tay chắp lại:" Làm sao rồi? "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!