Ngôn Chân Chân bị ốm rồi.
Hôm qua cô chạy trong mưa mấy lần, lại đi ngủ với mái tóc ướt đẫm, mặc dù đã tắm bằng nước nóng nhưng mũi vẫn bị lạnh, nói chuyện đầy giọng mũi.
"Điện thoại, mình cũng không biết tại sao lại có thể gọi điện thoại được, cứ gọi rồi nó liên hệ được thôi.
" Cô uống một ngụm nước hắng hắng giọng, dường như không còn mơ màng như trước nữa: "Gọi được một nửa còn bị hỏng luôn cả điện thoại."
Lăng Hằng giơ tay ra: "Đưa cho tớ xem nào."
Ngôn Chân Chân ném điện thoại cho cậu.
Lăng Hằng kiểm tra một lúc, phát hiện điện thoại của cô không phải bị nhúng nước mà là kết cấu bên trong bị cháy sập.
"Đền cho cậu một cái.
" Cậu nói.
Ngôn Chân Chân vui vẻ đồng ý: "Hôm nay là Noel, trung tâm thương mại chắc chắn có hoạt động giảm giá."
Lăng Hằng hơi do dự: "Tớ có máy dự phòng, cho cậu một cái là được, giọng cậu đã khàn như vậy rồi thì nên ở nhà nghỉ ngơi đi."
"Là cậu nói Noel chúng ta cùng đi chơi.
" Ngôn Chân Chân híp mắt lại: "Hối hận rồi ư?"
Cậu giơ tay đầu hàng: "Nếu cậu kiên trì thì đi thôi."
"Đương nhiên phải đi chứ.
" Cô không chút suy nghĩ đáp luôn.
Ngôn linh đã bắt đầu có tác dụng, không muốn đi cũng sẽ bị đủ lý do bắt phải đi, còn không bằng dứt khoát đi chơi một ngày luôn.
Lăng Hằng nói: "Thế cậu ăn cơm trước đi, 12 giờ chúng ta mới xuất phát."
Cô giơ tay đồng ý.
Bữa trưa rất thịnh soạn, so với bữa ăn của người giúp việc thì bữa ăn của khách và chủ nhân không khác nhau nhiều, món ăn phong phú đủ dinh dưỡng, do chuyên gia dinh dưỡng dựa theo đặc điểm của thời tiết mỗi tháng tiến hành điều chỉnh.
Ngôn Chân Chân vui vẻ ăn cơm, chuẩn bị đồ đạc đi ra ngoài.
Trước lúc đi cô nhìn thấy đôi giày thể thao bị vứt sang một bên, tiếc nuối phát hiện trải qua một đêm ngâm nước và đi bùn nó đã bị hỏng, cho nên trong danh sách mua đồ hôm nay lại thêm một thứ nữa.
May mà hôm nay là Lăng Hằng lái xe, hoạt động tự do.
Qua ngày hôm qua, cậu đã chính thức trưởng thành, có thể lấy bằng lái xe rồi.
"Hôm qua là sinh nhật, hôm nay lấy bằng lái xe ư?" Ngôn Chân Ch ân nói: "Nhà cậu làm việc nhanh nhẹn ghê."
Lăng Hằng giả vờ không nghe hiểu cô đang nói đểu, nhắc nhở nói: "Thắt dây an toàn."
Ngôn Chân Chân thắt luôn, có chút thấp thỏm: "Tay lái mới lên đường, cậu lái chậm thôi."
Lăng Hằng liếc cô một cái rồi đạp ga.
Vẻ mặt Ngôn Chân Chân cứng đờ lại.
Cảnh tưởng trước đây ùa về: Lần đầu gặp mặt, Lăng Hằng cầm cung hỗn hợp; sau này nửa đêm gặp quái, cậu bình tĩnh lấy súng ra; thi môn thể dục, cậu dường như leo núi cũng rất giỏi...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!