Lăng Hằng nói xong chuyện gia đình mình thì quay đầu lại nhìn thiếu nữ ngồi cạnh cậu.
Cô mặc một chiếc váy đỏ vàng xen kẽ, trên ngực thêu một con sư tử và chữ G, đằng sau thì là "draco dormiens nunquam titillandus".
Màu sắc này làm sáng da cô, trắng như tuyết.
Cậu có chút thấp thỏm đợi phản ứng của cô.
Thiếu nữ trung thị không làm cậu thất vọng, Ngôn Chân Chân không hề sợ hãi, tò mò hỏi cậu: "Cho nên, cậu trở thành người đại diện cho thần ư?"
"Đương nhiên không phải rồi, chỉ có thần mới có thể đại diện thần truyền đạt ý chí.
Nhưng mà người tiếp xúc với thần mà không phát điên thì ít nhiều đều được "ân huệ" từ thần." Cậu sợ cô không hiểu, lấy ra ví dụ: "Giống như những thứ tiếp xúc với phóng xạ đều có sự thay đổi, nói là "ô nhiễm" thì chính xác hơn."
Ngôn Chân Chân hiểu rồi: "
"Món quà" của cậu là bộ não của thiên tài đúng không?"
"Có thể nói như vậy." Lăng Hằng hơi ngập ngừng rồi đáp.
"Cái này còn đúng thật là.." Ngôn Chân Chân suy ngẫm một chút, không nhịn nổi nói lời thật lòng: "Năng lực khoa học quá đi mất."
Lăng Hằng: "?"
Cô: "Không có pháp thuật, không có dị năng, không có hệ thống.
Vị thần này cũng quá khoa học rồi?"
Lăng Hằng dở khóc dở cười, muốn phản bác, trong đầu đột nhiên xuất hiện một suy nghĩ: Là do lý do này sao? "Món quà" cậu nhận được quá khoa học, không có năng lực siêu phàm hơn người nên ông mới không hài lòng, muốn thêm lần nữa?
"Cậu đang buồn sao?" Ngôn Chân Chân nhạy cảm phát hiện sự lạc lõng của cậu, không nhịn nổi giơ tay lên xoa đầu cậu: "DĐừng như vậy, cậu ngoại trừ có được bộ não thiên tài ra thì còn có khuôn mặt, thực ra lớn lên như vậy mới là siêu năng lực thực sự của cậu sao?"
Lăng Hằng:(▼ ヘ ▼#)
Cậu tát tay của cô: "Đừng sờ đầu của tôi."
"Độ cao này quá thuận tay." Ngôn Chân Chân so chiều cao của cậu, vẻ mặt vô tội.
Lăng Hằng quyết định mặc kệ cô: "Tốt nhất cậu hãy nhanh chóng rời khỏi giấc mộng của tôi, nếu như tôi không kiên trì đi cùng Ngài thì đến lúc giấc mơ tan vỡ, cậu sẽ trực tiếp đối mặt với Ngài
--- Đừng lộ ra vẻ hứng thú như vậy, sẽ bị phát điên."
"Tôi chỉ có chút tò mò về "thần" thôi." Cô nói: "Chưa từng gặp qua nên muốn xem một chút cũng không có gì kỳ lạ đâu chứ?"
Lăng Hằng: "Cậu đã nhìn thấy rồi."
Ngôn Chân Chân ngơ ngác rồi hiểu ra: "Là pho tượng đó? Tôi cũng chưa được nhìn rõ.."
"Đừng nhìn, tốt nhất là hãy quên đi." Lăng Hằng cảnh cáo cô: "Nếu không thì mơ thấy ác mộng là do cậu may mắn, nếu như giống như tôi bị nhốt trong mộng thì cậu có muốn khóc cũng không khóc nổi."
Ngôn Chân Chân giơ tay lên, dưới ánh mắt muốn giết người của cậu đặt lên vai cậu, vỗ vỗ: "Nếu thực sự như vậy thì đó là lúc cậu thể hiện, tôi đến cứu cậu, lẽ nào cậu không đến cứu tôi ư?"
Lăng Hằng đang muốn lên tiếng thì bên tai truyền tới tiếng sóng biển.
Cậu lập tức đứng dậy: "Mau đi đi, Ngài đến rồi."
Vừa nhắc tới Tào Tháo thì Tào Tháo đến, trong lúc nói chuyện một đợt sóng đã đánh tới, trực tiếp ngập lên cầu thang.
Lăng Hằng trèo tay vịn cầu thang, dựa vào người nhỏ nhẹ trực tiếp giẫm lên tay vịn leo lên trên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!