Chương 50: Kỵ Sĩ Đến Rồi

Nếu như là ngày thường thì Ngôn Chân Chân nhất định sẽ ngồi nghe ông hiểu trưởng nói về thần của ông ấy.

Nhưng lúc này, đừng nói là thần thánh hay là ma quỷ, chỉ cần có thể giúp cô đạt được mục đích thì là gì cũng được.

"Cháu phải làm gì mới đi tới được?" Cô hỏi.

Ông hiệu trưởng giơ tay ra, một chiếc chìa khóa màu bạc xuất hiện giữa không trung, lơ lửng trước mặt cô.

Quanh chìa khóa là hoa văn thần bí, cổ kính mà kỳ dị.

"Chiếc chìa khóa này có thể mở ra cánh cửa này." Ông hiệu trưởng nói: "Nhưng mà, năng lực xuyên không không phải là người bình thường có được.

Dựa trên lý thuyết thì cháu có xác suất đi vào bất cứ một không gian nào, quá khứ, tương lai, phía bên kia của vũ trụ."

Ngôn Chân Chân cau mày: "Không thể giống lò sưởi trong tường, gọi một tiếng là đến nơi được sao?"

Ông hiệu trưởng nói: "Cháu có thể thử, nếu như đủ may mắn, nói không chừng cháu có thể đi tới nơi mà cháu muốn đi tới, còn có chết hay không, có thể quay lại hay không thì ông không thể đảm bảo với cháu được."

Ngôn Chân Chân không chút suy tư nói: "Có thể cho cháu mượn thử được không, cảm ơn."

"Cháu không sợ chết sao?" Ông hiệu trưởng chậm rãi nói: "Hoặc là, còn đáng sợ hơn là cái chết, cháu sẽ bị lạc trong vũ trụ."

"Cháu khá là may mắn, chắc sẽ không đen đủi như vậy đâu." Ngôn Chân Chân giơ tay ra: "Làm ơn cho cháu mượn đi."

Ông hiệu trưởng hơi nhúc tay.

Chiếc chìa khóa bạc rơi vào tay Ngôn Chân Chân.

Cô nắm thật chặt: "Cứ như vậy đi vào là được sao?"

"Đúng vậy."

Cô hít sâu một hơi, nhỏ giọng nói: "Hôm nay tôi vô cùng may mắn, đi qua cánh cửa này sẽ đến được giấc mộng hiện tại của Lăng Hằng."

Sau đó không cho mình bất cứ cơ hội do dự nào, chạy rồi xông vào bên trong.

Lúc thân hình cô xuyên qua cánh cửa đột nhiên xuất hiện vô số xúc tu màu đen to lớn nhớp nháp nhô ra từ bên trong rồi quấn quanh cánh cửa, dường như muốn tìm hiểu rõ ràng.

Ánh mắt của ông hiệu trưởng hơi thay đổi, nhưng vẫn không lùi bước.

Trong ánh sáng chói mắt, xúc tua không ngừng tiến gần tới ông, cảm giác tà ác lạnh lẽo áp dần về phía ông, cảm giác lạnh lẽo tới tận xương cốt, mạch máu như dòng nước mùa đông, dần dần đông lại.

Nỗi hoảng sợ như đám mây đen trong cơn mưa bão, đè nặng vào ông.

Nhưng mà, vào lúc xúc tu chuẩn bị chạm vào ông thì cánh cửa ánh sáng đóng lại, ánh sáng yếu dần.

Chìa khóa rơi ra từ trong cánh cửa ánh sáng, rơi vào tay ông.

Ảo ảnh biến mất rồi.

* * *

Lăng Hằng thở hổn hển trong phòng bếp, cảm giác không khí trong phổi bị cạn kiệt, gần như muốn nổ ra.

Sau khi cơ thể biến nhỏ, các bước đi của cậu trở nên khó khăn, cậu khó khăn dùng kiến thức hóa học đẩy lùi một đợt quái vật, nhưng lại bị cơ thể liên lụy, mệt muốn chết.

Thực sự không biết Conan làm thế nào để vượt qua hai mươi năm đó.

Không không, càng đáng để chê mai có lẽ là, trong thế giới tinh thần, cuộc đối kháng ý chí cư nhiên chân thực như vậy, hoàn toàn không được "ta là chúa tể" khoan dung chút nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!