Trong phòng bếp rộng rãi, thiếu niên và thiếu nữ cùng ngồi ăn kem.
Ánh sáng mặt trời chiếu qua cửa sổ, tủ bát màu lam biến thành màu của sóng biển, đèn treo hình vỏ sò chiếu ra những ánh sáng lấp lánh của kim cương, sàn nhà màu xám hiện lên những đường văn đẹp đẽ.
Còn có cây kem màu macaron trong tay hai người đang từ từ tan chảy, tỏa ra sức sống thanh xuân của những đứa bé.
Cảnh đẹp như vậy làm người xem cũng phải nín lặng hồi ức về một thời thanh xuân đã qua.
Nhưng rất đáng tiếc, người trong cuộc thường không cảm nhận được điều này.
Ngôn Chân Chân ngồi trên ghế chỉ cảm thán điều tiếc nuối là tối qua chưa kịp ăn hết kem lúc này cuối cùng cũng được toại nguyện.
Mà chủ nhân Lăng Hằng, lúc này có chút không tập trung.
Cậu rất muốn nhục nhã đối phương một phen làm cho cô biết "bạn bè" cũng chỉ có trong truyện tranh mà thôi, ngoài đời chỉ có sự phân biệt giai cấp.
Nhưng cậu không nói nên lời, trực giác nói cho cậu biết là không có tác dụng
---Cô gái ngồi trước mặt cậu vô cùng kiêu ngạo, không phải một hai lời có thể làm lay động.
Trực giác của cậu luôn rất chuẩn cho nên cậu bỏ qua ý nghĩ này, im lặng đối mặt.
"Leng keng".
Tiếng chuông ngoài cửa phá vỡ sự im lặng.
Lăng Hằng cất tiếng nói: "Queen, mở cửa."
Hệ thống robot trong biệt thự nhận được mệnh lệnh của chủ nhân và cửa được mở ra.
Người giúp việc trẻ trung xinh đẹp A Mễ đang đẩy một chiếc xe đẩy vào, vóc dáng quyến rũ tiêu chuẩn hình chữ S: "Thiếu gia, bữa trưa đến rồi."
Lăng Hằng không buồn nhìn cô ta: "Dọn ra đi."
Nụ cười của A Mễ cứng lại, sau đó nhìn về phía Ngôn Chân Chân, bắp thịt trên mặt cô ta co rút một chút, thân thiết mà ngạc nhiên nói: "Em ở chỗ của thiếu gia ư, khó trách không thấy em đến ăn cơm."
Nghe đi, ngôn ngữ là một bộ môn nghệ thuật, có thể đem những câu nói biến thành lời chế nhạo lạnh lẽo.
Ngôn Chân Chân nhấc mí mắt lên, cười cười, không trả lời.
Đây là ai? Cần phải quan tâm cô ta sao?
Tiếng nói của cô rất quý giá, đối với người không có giá trị Ngôn Chân Chân mới lười lên tiếng.
Mà sự im lặng này trong mắt A Mễ không khác gì sự chế nhạo và khoe khoang.
Mặt nóng bừng lên nhưng lại lý trí dừng lại, cô ta nhịn lại, tay chân nhanh nhẹn đặt thức ăn lên bàn rồi không nói thêm lời nào rời đi.
Không phải nghi ngờ, lầu xám ngay lập tức sẽ biết tin tức này, hơn nữa còn là phiên bản thêm mắm thêm muối.
Lăng Hằng không khỏi nhìn về phía Ngôn Chân Chân.
Cô dường như không phát hiện, tâm trạng vui vẻ đi về phía phòng ăn.
Ngay sau đó ánh mắt sáng lên, khóe miệng lộ ra nụ cười vừa lòng.
Nói một cách công bằng, một bữa ăn bình thường của nhà họ Lăng không có nguyên liệu gì quý báu cả nhưng rất thịnh soạn.
Một đĩa rau trộn, hai món mặn ba món chay một món canh, thêm cơm, mỳ, bánh mỗi người một suất, ba loại trái cây, hai loại đồ ngọt, một cốc nước ngọt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!