Chương 49: Trên Bờ Vực

Bầu trời dường như có lỗ hổng, trời mưa mãi không dừng, ngoài cửa sổ toàn tiếng mưa rơi "tí tách", xen vào trong đó là tiếng sấm vang, đám mây đen đè nặng trên bầu trời.

Ngôn Chân Chân nằm bò cạnh Lăng Hằng, thở ngắn than dài.

Lúc nãy cô vừa cho Lăng Hằng ngôn linh vạn năng "may mắn", hi vọng cậu biến nguy thành an, nhưng mà không có tác dụng, cậu vẫn không tỉnh lại.

May mắn không thể nào không thành lập được, có nghĩa là điều cậu gặp phải cho dù là may mắn cũng không thể nào thoát khỏi nguy hiểm được.

Điều này làm cho cô sắp hói đầu rồi (⊙︿⊙)

Ngôn Chân Chân giơ tay ra chọc mặt cậu, hi vọng chữa ngựa chết bằng ngựa sống tiếp tục gọi hồn: "Lăng Hằng, nghe thấy tiếng tôi nói không? Mau dậy đi, nếu không dậy thì mì ăn liền của cậu

--- Không phải, của cậu, của cậu..

ặc.."

Cô bị nghẹn lời, không biết nên lấy gì uy hiếp cậu.

"Fine." Thiếu nữ trung nhị càng đánh càng thua, sức nhẫn nại cạn kiệt, Ngôn Chân Chân cầm lên điện thoại bàn bên cạnh, gọi tới phòng của Lăng phu nhân.

Cảm ơn trời đất, lúc cô ở lầu xám đã vô số lần nhìn thấy danh bạ điện thoại dán cạnh điện thoại, nhớ rõ số điện thoại phòng ngủ chính là 661.

"Tu tu tu", điện thoại được người nhận.

Giọng nói mông lung của Lăng phu nhân vang lên: "Tiểu Hằng, chuyện gì vậy?"

"Phu nhân, Lăng Hằng ngất rồi." Ngôn Chân Chân nói dối không cần nháp: "Cháu gọi mãi cậu ấy vẫn không tỉnh lại."

"Cái gì?" Lăng phu nhân tỉnh táo ngay lập tức.

Ngôn Chân Chân ngắt điện thoại, khoanh tay chờ đợi.

Nửa phút sau, đèn tòa chính sáng lên, có vài người vội vàng cầm ô chạy tới.

Cửa bị khóa, Lâm quản gia chỉ đành trèo vào qua cửa số rồi mở cửa từ trong ra.

Lăng phu nhân và Lăng tiên sinh vội vàng lên tầng, vừa vào trong liền hỏi: "Tiểu Hằng xảy ra chuyện gì rồi?"

Ngôn Chân Chân buông tay: "Cháu không biết, đột nhiên cậu ấy ngất đi."

Lăng phu nhân vội vàng đi tới cạnh giường, vội vàng gọi: "Tiểu Hằng, tiểu Hằng, là mẹ."

Nhưng so với sự lo lắng của bà thì Lăng tiên sinh bình tĩnh hơn nhiều, hỏi cô: "Chân Chân, có thể nói cho chú biết chuyện gì đã xảy ra không?"

"Tôi và Lăng Hằng đang nói chuyện qua điện thoại, đột nhiên cậu không nói gì nữa.

Cho dù cháu có gọi thế nào thì cũng không có tiếng đáp lại, có chút lo lắng nên tới đây xem sao." Ngôn Chân Chân vẻ mặt lo âu: "Sau đó thì phát hiện cậu ấy nằm trên giường, không có chút phản ứng nào cả."

Lăng phu nhân hết sức lo lắng: "Lão Lâm, gọi bác sĩ tới đây, nhanh đi gọi bác sĩ đi."

Nhà họ Lăng có bác sĩ gia đình riêng, nhưng trong thời gian ngắn không tới kịp, may là do sức khỏe của Lăng lão tiên sinh nên có bác sĩ chuyên môn đi cùng.

Lâm quản gia vội vàng gọi bác sĩ tới kiểm tra.

Đồng thời, ông cũng thản nhiên ngăn Ngôn Chân Chân lại: "Cảm ơn Ngôn tiểu thư nhắc nhở, bây giờ đã rất muộn rồi." Ý chính là cô có thể quay về nghỉ ngơi rồi.

Ngôn Chân Chân giả vờ nghe không hiểu: "Không sao, đây là điều cháu nên làm, bác sĩ nói thế nào rồi?" Vừa hỏi vừa quay lại phía giường.

Giường rộng gần 2 mét, nhiều thêm mấy người cũng có đủ chỗ để đứng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!