Ngôn Chân Chân nhặt lên vụn thủy tinh, nhấc chân nhấc tay bò vào.
Thiết bị bảo vệ bị phá hoại, phát ra âm thanh cảnh báo.
Cô ghét bỏ: "Bởi vì sét đánh, đường điện bị hỏng, thiết bị bảo vệ bị hỏng hết."
Âm thanh cảnh báo đột nhiên bị ngắt.
Ngôn Chân Chân chạy lên tầng, tìm thấy phòng của Lăng Hằng.
Cậu nằm trên giường, gương mặt xanh xao, giường ướt đẫm, nước nhỏ giọt xuống mặt sàn, trong không khí đầy vị mặn của biển.
"Lăng Hằng." Ngôn Chân Chân nhoài người tới bên cạnh cậu, dùng sức lắc cậu: "Dậy đi, tỉnh lại đi!"
Lăng Hằng không có phản ứng, dường như biến thành tượng sáp, gương mặt tinh sảo như trước nhưng không có chút hơi người.
Điều khác biệt là cơ thể dưới chăn, không ngừng phập phồng, vô cùng kỳ dị.
Ngôn Chân Chân nhấc chăn lên, sau đó bị cảnh tượng tiếp theo làm giật mình.
Bụng của cậu nổi lên vết tích to lồi, dưới lớp da hiện lên vật dài màu đen, chân tay cũng có, chỉ có điều là nhỏ dài hơn chút.
Vừa nhìn thì cảm giác giống như là mạch máu của người sống lại, không ngừng cố gắng thoát khỏi sự giam cầm của thể xác.
Ngôn Chân Chân do dự một chút rồi giơ tay ra chọc vào nó.
"Vù", thứ trong bụng đâm thủng vùng bụng rồi nhanh chuẩn bám vào tay của cô.
Cảm giác dinh dính, lạnh lẽo, trơn tuột truyền vào đại não, làm cho bản năng của người sinh ra sự khó chịu, hận không thể hất tay đi ngay lập tức.
Nhưng Ngôn Chân Chân không làm như vậy.
Lòng cô tràn đầy cảm giác sợ hãi to lớn mà chân thực.
Cô cúi đầu, nhìn thấy nước biển ngập qua mắt cá chân của cô, sau đó ngập tới ngực cô ngay trong chớp mắt.
Lại ngay lập tức ngập tới mắt mũi cô.
Tầm nhìn trở nên vô cùng u ám, cô cố gắng mở mắt ra, cách một lớp nước biển trong suốt, nhìn thấy gương mặt của Lăng Hằng.
Cô mở miệng ra muốn gọi tên cậu, nhưng vừa mở miệng ra thì nước biển mặn ùa vào cổ họng, không phát ra được bất kỳ âm thanh nào cả.
Nhất thời Ngôn Chân Chân hết sức hốt hoảng.
Theo bản năng cô muốn thoát khỏi đây, rời khỏi nơi kỳ dị này và cách thật xa
---- Ngôn Linh bị hạn chế, đồng nghĩa với việc mất hết tất cả sức chiến đấu, không chạy thì khác gì tìm cái chết?
Nhưng ý nghĩ này vừa xuất hiện thì đã bị cô gạt bỏ.
Mặc dù chiến lược chạy trốn là sự lựa chọn thông minh, nhưng mà cái gì cũng không làm đã chạy thì Lăng Hằng phải làm sao đây?
Cô kiềm chế dục vọng muốn chạy trốn, cố gắng giơ tay ra chạm vào cậu.
Nhưng lúc ngón tay của cô sắp chạm vào khuôn mặt của cậu thì sau lưng cậu toàn là rong biển dính nhớp bám vào.
Vừa chạm vào nó, cô liền cảm thấy mạch máu toàn thân không ngừng bị tách ra, giống như người bị trúng debuff "mất máu liên tục".
Thứ này là kiến thành tinh sao? Ngôn Chân Chân nỗ lực giãy dụa, muốn thoát khỏi rong biển.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!