Tầng mây u ám che đi bầu trời, che đi ánh trăng.
Đùng đoàng! Cuối trời truyền lại tiếng sấm lớn, cơn mưa nặng nề trút xuống, ướt đẫm trang viên yên tĩnh.
Cơn mưa rào rào nặng nề.
Đột nhiên Lăng Hằng giật mình thức dậy, vô ý nhìn ra ngoài cửa sổ.
Qua khe rèm chỉ nhìn thấy sương mù trắng xóa không tan ra, hơi ẩm của cơn mưa truyền vào trong phòng.
Trong phòng nhàn nhạt mùi tanh của cá.
Cậu giật mình sợ hãi, nhảy xuống khỏi giường.
Chân trần dậm trên sàn nhà, cảm nhận được cảm giác trơn trượt, cúi đầu nhìn xuống, trên mặt sàn có một tầng nước, dường như là ở phía nam, đâu đâu cũng ẩm ướt.
Lăng Hằng trầm xuống, nhanh chóng đeo giày lên, lấy ra khẩu súng đặt ở trong tủ đầu giường, sau khi chạy xuống lầu lại lấy luôn cung hỗn hợp và tiễn.
Cậu đạp cửa mà ra, chạy thẳng tới tòa chính.
Cả tòa trang viên hết sức yên tĩnh, không có một chút âm thanh nào cả.
Lăng Hằng chạy một mạch tới tòa chính, quen cửa quen nẻo đi tới phòng của Lăng Nghiên.
Bên trong không có người.
Cậu sững người lại, lập tức thở phào một hơi, nhưng ngay sau đó lại trở nên lo lắng, nhanh chóng chạy tới phòng bố mẹ, vẫn thô bạo mở cửa ra, trong phòng ngủ to lớn cũng không có bóng dáng của vợ chồng nhà họ Lăng.
Người nhà không thể biến mất ngay trong một đêm được.
Đây không phải là thế giới hiện thực.
Vậy thì, là mộng sao?
Cậu hơi do dự, rời khỏi tòa chính, quay đầu đi sang tòa phụ, Nhiễm Nhiễm và Ngôn Chân Chân đều sống ở đó, cửa khóa không làm khó được cậu, cậu đi thẳng tới tầng hai, mở cửa ra một trong hai căn phòng.
Đồ đạc khá nhiều, trên ghế sô pha ở phòng khác có một ít tệp hồ sơ và vài tờ giấy, dường như có người đã từng ở đây đọc cái gì đó.
Câu chăm chú nhìn, "Kế Hoạch Ban Đầu Về Việc Khai Thác Khoáng Bí Mật Của Gia Tộc Jones", logo đầu trang là Kim Sắc Năng Nguyên, cũng chính là công ty năng lượng của nhà họ Nhiễm.
Đây chính là phòng của Nhiễm Nhiễm.
Lăng Hằng do dự một chút rồi nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ ra.
Trong bóng tối, trên giường không có ai cả.
* * *
Hôm nay Nhiễm Nhiễm ngủ không ngon, Lăng Phàm đem bản kế hoạch tới làm tâm trạng của cô rối rắm.
Trằn trọc rất lâu mới có chút buồn ngủ.
Nhưng mà, đương lúc cô đang mông lung buồn ngủ thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân của ai đó.
"Ai?" Cô lập tức giật mình tỉnh lại, ghé tai lắng nghe.
Tiếng cửa bị đẩy ra.
Cô nhìn chằm chằm của phòng ngủ của mình, nhưng phát hiện nó đóng chặt, không có bất kỳ dấu hiệu nào bị mở ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!