Chương 46: Buổi Tối Ngày 24

Buổi tối 7 giờ đúng, bữa tiệc chính thức bắt đầu.

Hình thức của tiệc sinh nhật đã định trước là không thể có món nóng ngon lành, may mà nhà họ Lăng có chuẩn bị bữa tiệc hải sản thịnh soạn, cho dù là bữa ăn lạnh, cũng làm cho khách khứa không ngừng động tay, khen ngợi không dứt.

Trong khoảng thời gian này, Lăng lão tiên sinh lộ mặt một lần, sau khi cảm ơn sự có mặt của mọi người, chậm rãi nói một chuyện cũ: "Mấy trăm năm trước, tổ tiên của Lăng thị phiêu bạt biển cả nghìn trùng tới đây, lúc đó, trên người ngoại trừ vài bộ quần áo thì chỉ còn có chiếc đồng hồ quả quýt này."

Ông giơ tay lên, lô ra chiếc đồng hồ quả quýt đồ cổ tinh xảo trong lòng bàn tay.

Nó nhìn có vẻ không tinh xảo đắt đỏ, nhưng giữ gìn vô cùng tốt, thậm chí còn không ngừng chuyển động.

"Nó chứng kiến lịch sử đã qua của nhà họ Lăng." Lăng lão tiên sinh đem đồng hồ đặt vào tay cháu trai, hơi cười: "Với cả, sự huy hoàng của sau này."

Các vị khách vỗ tay ủng hộ.

Mọi người đều hiểu rõ, đồng hồ quả quýt không quan trọng, quan trọng là phen tỏ thái độ này.

Quả nhiên, ngay sau đó Lăng lão tiên sinh tuyên bố một lượt sự thay đổi của quyền sở hữu cổ phần, chuyển tặng cổ phần của nhiều công ty cho cháu trai.

Có người chú ý im lặng tính toán một chút, qua đêm nay, giá trị của Lăng Hằng đã hơn 90 tỷ đô la Mỹ rồi.

Năm nay cậu mới 18 tuổi.

Nhưng mà, sau khi làm giật mình đám đông, Lăng lão tiên sinh lại làm ra một chuyện khiến khách khứa không hiểu nổi.

Ông ta dẫn theo Lăng Phàm hàn huyên chuyện cũ cùng mọi người, thuận tiện giới thiệu con trai út của mình, đơn giản nói: "Trước đây nó ở cùng tôi bên Pháp, rất ít khi quay về, đúng dịp hôm nay giới thiệu một chút."

Có người hỏi thăm về sự nghiệp của Lăng Phàm, anh ta nói rằng không đáng nhắc tới.

Nhưng công ty X mấy năm nay đang phát triển nhanh chóng, người tin tức nhanh nhạy đều biết, hơi suy ngẫm bèn biết mấy năm nay dự án K Lăng thị đầu tư lượng lớn tiền hình như cũng lĩnh vực này..

Chậc, không sai, mùi vị của hào môn nội đấu.

Cũng là mùi vị của con rể tốt.

Lớn hơn Lăng Hằng vài tuổi, những cô gái trẻ trung còn chưa có quyết định về chuyện hôn nhân còn, nhiều hơn một mục tiêu.

Điều này làm Lăng Nghiên tức gần chết, trực tiếp mắng người: "Ai ai cũng thích nằm mơ." Lại thấy em trai chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Em cứ nhìn anh ta nổi trội hơn em sao?"

Lăng Hằng nhìn chị gái tức giận đùng đùng, không nhịn nổi thở dài: "Dù sao thì chị chắc chắn sẽ có tiền tiêu mười đời không hết, đừng lo lắng."

"Chị lo cho chị sao? Chị lo thay em." Lăng Nghiên ủy khuất, đúng là lòng tốt vứt cho chó ăn.

Lăng Hằng lười giải thích với cô: "Phấn mắt của chị bị nhòe rồi."

Lăng Nghiên thay đổi sắc mặt: "Thật sao?"

"Ừ."

Chị nhấc váy lên, lập tức đi dặm phấn.

Lăng Hằng âm thầm cong môi.

Mặc dù tính cách Lăng Nghiên không tốt, lại ngốc, nói năng tệ, một đống bệnh tật của thiên kim tiểu thư, nhưng nếu như được, cậu hi vọng người chị này của cậu vĩnh viễn như vậy, cái gì cũng không biết, cả đời làm người ngốc nghếch tiêu tiền như nước.

"Sao hôm nay cậu còn uống cái này?" Lý Trinh Lâm tràn đầy sức sống, lấy một ly rượu vang, thay cốc nước trái cây trong tay cậu: "Bắt đầu từ hôm nay, lệnh cấm rượu không còn liên quan gì tới cậu rồi."

Lăng Hằng hơi nhấp một ngụm.

Lý Trinh Lâm cười tươi như hoa: "Như này còn được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!