Không đánh người cười, huống chi là vãn bối cầm quà tới cửa.
Hà Phân dặn dò phòng bếp, lau sạch tay, đi vào phía sau nói chuyện với Ngôn Chân Chân.
Trên mặt bà không có bất kỳ điều dì dị thường cả, khách khí nói: "Tiệm bận quá, cũng không nhìn thấy cháu tới, Hiểu Hiểu, con đi bảo phòng bếp làm bát cháo tới, Ngôn Ngôn đến sớm như vậy chắc đói rồi."
Ngôn Chân Chân đã đóng thì đóng hết, lập tức đứng lên nói: "Không cần đâu dì, cháu đến chỉ đưa chút đồ thôi, không ăn đâu."
"Cháu đặc biệt tới đây một chuyến, đương nhiên dì muốn cảm ơn cháu." Hà Phân giữ cô lại: "Ngồi xuống ngồi xuống, hai là cháu không thích ăn cháo nhà dì?"
Giờ cô mới ngồi xuống ghế, ngại ngùng nói: "Không phải, cháu chỉ là.."
Chính là không nói ra.
Hà Phân nói chuyện phiếm với cô: "Trong nhà còn tốt chứ? Dì nhớ cháu còn một người cậu."
"Đều tốt." Ngôn Chân Chân không chút dấu vết chuyển chủ đề: "Vài ngày trước cháu đem tro cốt của mẹ về nước rồi, đã nhập thổ rồi."
Hà Phân sững lại, vẻ mặt khó nén nỗi buồn: "Thế thì tốt, bà ấy như vậy cũng được tính là lá rụng về cuội rồi."
Ngôn Chân Chân cười lên: "Cháu đem ảnh dì cho cháu cũng cho vào bên trong rồi, bức ảnh mấy người chụp chung đó."
Hà Phân gật đầu, chậm rãi nói ra: "Dì và mẹ cháu cùng nhau tới đây, lúc mới tới rất khổ, cơm cũng không có mà ăn, không có thị thực, tiền lương bị kéo dài cũng không dám đòi.
Khó khăn lắm mới tới bây giờ, mà bà ấy lại.."
Bà bắt đầu nghẹn ngào, hai mắt đỏ hoe, gần như không nói nên lời.
Ngôn Chân Chân đưa cho bà tờ giấy, không có nhân cơ hội hỏi thêm gì cả.
Hà Phân thả lỏng, lau nước mắt: "Dì lớn tuổi rồi, thích nói chuyện trước kia, cháu chắc là không thích nghe đâu." Nói xong không đợi cô đáp lời liền đi tới phòng bếp giục, dường như không cho cô cơ hội nói.
Ngôn Chân Chân cũng không cưỡng cầu, hôm nay cô đến để hòa hoãn mối quan hệ, không tham vọng hoàn thành ngay.
Dương Hiểu Chi bê bát cháo nóng vào, Hà Phân nhân cơ hội nói: "Con ở cùng Chân Chân đi, mẹ ra ngoài xem chút, hôm nay khách khá là nhiều."
"Dì cứ bận đi." Ngôn Chân Chân cúi đầu ăn cháo, không nói thêm gì nữa.
Hà Phân thả lỏng, nhanh chân đi ra ngoài.
Dương Hiểu Chi thấy hơi xấu hổ, chỉ đành ngồi xuống, tìm cớ nói: "Thời kỳ cao điểm của du lịch, ngại quá."
"Không sao, đương nhiên là kinh doanh quan trọng hơn." Ngôn Chân Chân nghịch thìa sứ trong tay: "Cậu có chuyện cũng không cần để ý tới tôi."
Đúng lúc để cô có thời gian quan sát nhà họ.
Nhưng mà, Dương Hiểu Chi không chịu thất lễ, kiên quyết ngồi bên: "Tôi cũng đói rồi, cùng ăn đi."
Cô chỉ đành thôi, cúi đầu ăn cháo.
Mùi vị cháo hải sản của Hà Ký rất ngon, bất giác ăn hết sạch.
Ngôn Chân Chân sờ bụng, ngại ngùng cười cười: "Có thể đi nhờ nhà vệ sinh không?"
"Ở trên tầng, tôi đưa cậu đi." Cậu đứng dậy đi lên tầng.
Giống như rất nhiều quán ăn nhỏ khác, Hà Ký cũng là tầng dưới quán ăn, tầng trên nhà ở.
Chỉ có hai mẹ con sống với nhau, không cần chỗ quá rộng, diện tích chỉ có một nửa tầng một.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!