Ngày 24 tháng 12, ánh nắng mặt trời mới chiếu tới trang viên Cúc Vạn Thọ, những người sống ở đây đã bắt đầu trở nên bận rộn.
Lúc trước người dựng sân khấu đã làm xong trong đêm, chỉ còn lại số ít người đang điều chỉnh cuối cùng, cổng sau đỗ hai chiếc xe chở hàng, bên trong là nguyên liệu tươi ngon được máy bay chuyển tới.
Đội ngũ chuyên môn chuẩn bị yến tiệc cho gia đình giàu có mặc đồng phục giống nhau, đi đi lại lại, sắp xếp bàn ăn và yến tiệc ở bờ biển và vườn hoa.
Những bồn hoa tươi được từng xe chở tới, tô điểm vào trong.
Ba chiếc xe bảo mẫu màu đen đỗ ở cổng bên, đội ngũ tạo hình vội vàng tới, Lăng phu nhân và Lăng tiểu thư đều phải làm cả bộ tạo hình, nếu như không chuẩn bị sớm thì sẻ làm chậm trễ thời gian, mọi người đều không có kết cục tốt đẹp gì cả.
Lăng phu nhân đã sớm tỉnh, trên mặt đắp mặt nạ, thợ làm tóc quen thuộc chăm sóc tóc cho bà, thợ trang điểm và trợ lý mở ra hộp trang điểm, thợ làm móng đang ngồi dưới đất đắp mặt nạ tay cho bà.
Bà nhắm mắt, dặn dò: "A Dương, đi xem phía a Nghiên chuẩn bị thế nào rồi."
"Phu nhân, tiểu thư đã dậy rồi, đang ăn sáng." Nữ giúp việc a Dương nói.
"Bảo nó động tác nhanh lên, hôm nay đừng có chậm chậm chạp chạp nữa." Lăng phu nhân dừng lại một chút: "Thiếu gia đâu?"
A Dương trả lời: "Chạy bộ ở bờ biển."
Lăng phu nhân gật đầu, một lúc sau nói nhẹ: "Bảo Trương Lạp chú ý Ngôn Chân Chân, đừng để cô ta chạy lung tung."
"Ngôn tiểu thư đi ra ngoài rồi." A Dương nhỏ giọng nói: "Mới sáng sớm đã đi ra ngoài, nói là có hẹn trước với bạn."
Lăng phu nhân có chút ngoài ý muốn, lập tức lộ vẻ vừa ý, giọng nói đầy vẻ ung dung: "Lâm quản gia đâu, để ông ta đi kiểm tra một lượt đi, đừng để xảy ra sai xót."
A Dương vội vàng rời đi.
Ở bờ biển, Lăng Hằng đứng trên bãi cát, nhìn về phía xa.
Hôm nay thời tiết tốt, gió nhẹ nắng đẹp, mặt biển bình tĩnh như mặt gương, một mảnh xanh lam trong suốt.
Cậu không cảm thấy được bất cứ điều gì dị thươờng, dường như giống như lời ba nói, đã sớm có chuẩn bị, vỗ về những vị khách không mời rục rịch ngóc đầu dậy.
Người chuẩn bị biểu diễn trên biển đang kiểm tra thiết bị.
Lăng Hằng đi qua nói với họ: "Chuẩn bị thêm vài chiếc thuyền cứu trợ, cẩn thận một chút."
"Lăng thiếu gia yên tâm, chúng tôi là đội ngũ chuyên nghiệp." Người dẫn đội cười lên, đầy vẻ thoải mái: "Hôm nay hai người biểu diễn đều có bằng cấp cao nhất, biểu diễn ít nhiều cũng được năm sáu mươi lần rồi, không có vấn đề gì đâu."
Lăng Hằng lạnh mặt, lặp lại: "Tôi nói, chuẩn bị thêm vài chiếc thuyền cứu trợ."
Đội trưởng sững người lại, ý thức được trời lớn đất lớn, khách hàng lớn nhất, vì thế gật đầu: "Được, tôi biết rồi."
Cậu cảm thấy rất mệt, quay đầu rời đi.
Sinh nhật 18 tuổi, vô số lần nghĩ rằng tốt nhất là đừng có đến, cũng vô số lần nghĩ có lẽ truưởng thành rồi thì có thể thay đổi được điều gì đó.
Nhưng mà, tới lúc ngày này thực sự tới rồi thì lại ngoài ý muốn không vui không buồn.
Không cảm thấy kích động hưng phấn, cũng không cảm thấy ảm đạm tuyệt vọng.
Sân khấu hôm nay vô cùng tráng lệ, thập toàn thập mỹ, người bình thường cả đời cũng chưa chắc có tư cách làm người xem, nhưng là nhân vật chính làm sao chứ? Cậu chỉ là con rối biểu diễn mà thôi.
Buổi sáng nhàm chán trôi qua, ăn bữa trưa, mặc lễ phục.
Hơn một giờ, các vị khách lần lượt tới.
Khác với những gia đình khác ở thành phố Margaret thích tổ chức các cuộc tiệc xuyên đêm, nhà họ Lăng ít nhiều cũng có băn khoăn, bữa tiệc đều bắt đầu từ buổi chiều, hơn bảy giờ bắt đầu bữa tối, đại khái 11 giờ kết thúc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!