Ngôn Chân Chân vô cùng vừa ý với phòng mới.
Cả tòa biệt thự chỉ có cô và Nhiễm Nhiễm hai người ở, hia bên tai được yên tĩnh hơn nhiều, Mà diện tích phòng chính rộng hơn ký túc xá của người giúp việc nhiều, phòng tắm còn có một bồn tắm mát xa.
Ở thoải mái hơn nhiều, cũng tiện cho cô quan sát hàng xóm mình ở khoảng cách gần
--- Nhiễm Nhiễm là con gái của Uông Ngải Lâm, sẽ có thể chất gì đặc biệt không?
Hình như có.
Nhưng mà không phải linh cảm, mà là đào hoa.
Sau bữa tối, cô về phòng lật xem sách mà cô "mượn" từ Lăng Hằng, không xem được vài trang liền thấy trên con đường nhỏ có một nam một nữ đang đi bộ.
Chuyện là như thế này.
Nhiễm Nhiễm vốn giữ thái độ kính trọng mà không gần gũi, muốn về phòng sớm.
Nhưng Ngôn Chân Chân đã về sớm một bước, cô không muốn tiếp xúc nhiều với nữ chính nên đổi ý định, đi ra ngoài tản bộ.
Kết quả Lăng Phàm tìm thấy cô, còn nói: "Đây là lần đầu tiên tôi tới, không quen thuộc lắm, Nhiễm tiểu thư có đồng ý đưa tôi đi tham quan không?"
Nhiễm Nhiễm đột nhiên có chút sợ anh ta, định từ chối, nhưng lời con chưa nói ra lại bị một câu "có lẽ có thể nói về chuyện của ba mẹ cô" của anh ta chặn lại.
Cô quá muốn biết nội tình về nhà họ Nhiễm rồi, hơn nữa, người trong trang viên đi đi lại lại nhiều như vậy, anh ta có thể ăn thịt cô sao? Hơn do dự một chút rồi đáp ứng.
Ở phía lầu xám, đang chiêu đãi công nhân đi đi lại ngày hôm nay, vô cùng náo nhiệt.
Hai người bèn chọn đường mòn đi ra bờ biển, yên tĩnh hơn, tiện nói chuyện.
Nhiễm Nhiễm lên tiếng trước: "Lăng tiên sinh đã từng gặp ba mẹ tôi ư?"
"Đợt đầu tư cuối cùng của Nhiễm Hùng là hợp tác cùng nhà họ Lăng." Lăng Phàm vừa lên tiếng đã kinh người: "Lẽ nào Nhiễm tiểu thư không biết?"
Trong lòng Nhiễm Nhiễm nặng nề, nhưng lại nói: "Hai chuyện này cũng không có gì liên quan tới nhau chứ?"
"Đương nhiên liên quan, nếu không có lần hợp tác đó thì tôi cũng sẽ không gặp được lệnh tôn." Lăng Phàm chậm rãi cất bước: "Ông ấy để cho tôi ấn tượng sâu sắc."
Nhiễm Nhiễm nhớ lại tin tức thu thập được, nhàn nhạt nói: "Lăng tiên sinh không phải kinh doanh ngành y dược sao, nhưng việc kinh doanh của ba tôi không liên quan tới ngành này."
Lăng Phàm cười: "Công ty Năng Lượng Màu Vàng của Nhiễm Hùng chủ yếu kinh doanh khoáng thạch, vẫn luôn khai thác nguồn năng lượng nới.
Lần đầu tư cuối cùng của ông ấy là dùng cả gia sản để bắt đầu kế hoạch khai thác, nghe nói là phát hiện ra một loại khoáng thạch đặc biệt, có thể thay thể dầu mỏ."
Nhiễm Nhiễm cau mày.
Bởi vì mẹ mất sớm, Nhiễm Nhiễm vô cùng yêu thương nguyên chủ, không để cho cô lo lắng chuyện gì cả, nuôi cô thành tính cách không biết gì cả, cũng chưa từng nghĩ tới quan tâm việc kinh doanh của gia đình.
Sau khi cô tiếp nhận ký ức, chỉ biết đại khái nhà họ Nhiễm làm ngaành gì, cụ thể nội dung thì không biết gì cả, cuối cùng vụ đầu tư làm cho ba Nhiễm tự sát cũng là cô nghe ngóng được từ nhà họ Trương.
Vô cùng khớp với lời Lăng Phàm nói.
"Nhà họ Lăng cũng hứng thứ với loại khoáng thạch mới sao?" Cô như không có gì hỏi.
Lăng Hằng chắp tay lại: "Sản nghiệp của nhà họ Lăng kéo dài nhiều ngành, có gì kỳ lạ cơ chứ?"
"Không sao cả, dù sao cuối cùng cũng thất bại rồi." Nhiễm Nhiễm cố ý nói như vậy.
Quả nhiên, Lăng Phàm ý vị thâm trường nói: "Có lẽ, ai biết được chứ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!