Sau vài tháng, Ngôn Chân Chân lại lần nữa được ngồi lên bàn ăn chính thức của nhà họ Lăng.
Hôm nay không có người quan tâm trang phục của cô, vẻ mặt của mọi người đều có chút kỳ lạ
--- Lăng lão tiên sinh bình tĩnh không thay đổi, Lăng phu nhân có chút lo lắng, Lăng Nghiên tràn đầy vẻ không vui, Lăng Phàm tỏ vẻ hứng thú, Lăng tiên sinh bình tĩnh, Lăng Hằng vô cùng không vui.
Một bàn người nhà họ Lăng, mỗi người một tâm tư.
Nhiễm Nhiễm cẩn thận, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, không dám nhìn chằm chằm bất kỳ ai, đặc biệt chú ý Lăng Hằng, không dám nhìn về phía Lăng Hằng.
Mà Ngôn Chân Chân thì hoàn toàn ngược lại.
Cô quan sát kỹ Lăng Phàm, nhìn anh ta liên tục, trực tiếp làm Lăng Hằng ngồi bên cạnh không nhịn nổi, giẫm mạnh một cái.
Ngôn Chân Chân nhìn sang Lăng Hằng giận dữ.
Lăng Nghiên phát giác động tác nhỏ của họ bèn nhìn bằng ánh mắt tử thần.
Cũng chỉ là ánh mắt mà thôi.
Ông nội, ba, chú út
- ba bức tượng Phật đang ở đó, cô ta có lỗ mãng thế nào cũng không dám kêu ca.
* * *Mặc dù bầu không khí của người lớn nhìn có vẻ rất hài hòa.
Giọng nói của Lăng tiên sinh nhẹ nhàng, nói chuyện thường ngày: "Trước đây tôi có nghe qua công ty X, còn kỳ quái trong nước từ lúc nào xuất hiện một nhân vật như vậy, không ngờ là lũ lụt kéo tới miếu Long Vương, cư nhiên là người một nhà."
"Làm ăn nhỏ mà thôi." Lăng Phàm cười cười, giữa lông mày đầy vẻ tùy ý: "Bây giờ mọi người đều đang chuẩn bị chữa trị từ xa, em chỉ là ăn may, vài năm trước có chút manh mối mà thôi."
Lăng tiên sinh nói: "Dự đoán được hướng gió là có tầm nhìn rộng, chú cũng quá khiêm tốn rồi."
"So với Lăng thị mà nói, đương nhiên cũng chỉ tính là ăn may." Lăng Hằng cầm đũa gỗ mun, nhẹ nhàng chọc một cái, thịt kho tàu đậm đà nhẹ nhàng bị tách ra.
Anh ta ngẩng đầu, cười như không cười nói: "Đại ca đừng trêu em nữa."
Bầu không khí trở nên kỳ dị.
Ngay cả Lăng Nghiên không chút để tâm tới kinh doanh cũng biết, giả sử chú út này không có ý gì khác, tại sao ngành khác không làm mà lại chọn ngành giống Lăng thị liên quan tới y tế chứ?
Trong bầu không khí im lặng, nữ chủ nhân không khỏi phải ra mặt điều hòa bầu không khí, trách nhẹ chồng mình: "Hiếm có một hôm cả gia đình cùng nhau tụ lại ăn cơm, anh đưừng nói chuyện về kinh doanh nữa.
Ba, món ăn hôm nay thế nào, có vừa miệng không?"
Lăng lão tiên sinh tuổi đã cao, khẩu vị không được tốt, chỉ uống chút canh.
Ông không đáp lời con dâu mà hỏi: "Sinh nhật của tiểu Hằng chuẩn bị ra sao rồi?"
"Những thứ bình thường chuẩn bị sắp xong rồi." Cách dùng từ của Lăng phu nhân vô cùng khéo léo, có bình thường thì tất nhiên cũng có không bình thường, hàm xúc ám thị: "Ba còn có gì phân phó không?"
Bàn ăn lại lần nữa yên tĩnh.
Lăng tiên sinh và Lăng phu nhân giữ được bình tĩnh, nhưng Lăng Nghiên không khỏi lộ ra vẻ khẩn trương, sợ ông mình ngớ ngẩn quyết định lập con trai út mình làm người kế thừa.
Cô ta muốn nói gì đó, nhưng cưỡng ép xuống, cổ họng dường như bị người bóp chặt, không nói ra nổi câu nào, chỉ có thể ngồi yên chờ đợi tuyên bố kết quả.
Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, Lăng lão tiên sinh chỉ chậm rãi hỏi: "Tiểu Hằng có ý kiến gì không?"
"Cháu ghét sinh nhật này." Lăng Hằng ngẩng đầu, ánh mắt rơi vào người ông nội: "Không kỳ vọng chút nào."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!