Chương 40: Tức Quá Đi Mất!

Cuối cùng ông hiệu trưởng lấy lại tôn nghiêm cho thần, nói với Ngôn Chân Chân: "Đó là thuộc hạ của thần, là tín đồ được thần chiếu cố."

Ngôn Chân Chân miễn cưỡng chấp nhận.

Tùy tùng của thần cổ đại Trung Quốc, hoặc là tiên khí tung bay, hoặc là hùng mạnh vô cùng, tạm không nói tới sứ giả của Tây Vương Mẫu, hạo thiên khuyển của Nhị Lang Thần không có danh hiệu nhưng ít nhất cũng đáng yêu.

Thần của phương Tây thì không cần nói gì, đến ngôi vị của các vị thiên sứ cũng không rõ, vẻ đẹp chắc chắn không thiếu.

Lại nhìn lại tùy tùng của vị "Thần Biển" này.

Người theo chủ nghĩa vô thần cũng rất ổn.

"Cháu cần biết rằng" Ông hiệu trưởng dường như nhìn ra lời oán thầm của cô, từ từ nói: "Con người tạo ra câu chuyện thần thoại đều lấy người làm mẫu, thần có vẻ bề ngoài giống như con người, thậm chí còn có thất tình lục dục.

Nhưng đây chỉ là con người tình nguyện mà thôi."

Ông cười cười, trong mắt lướt qua vẻ lạnh lùng và chế giễu: "Loài người trong vũ trụ nhỏ bé tới nhường nào, số mệnh ngắn ngủi, cơ thể yếu đuối, nhiệt độ quá cao hoặc quá thấp, oxi quá nhiều hoặc quá ít đều sẽ gây nên cái chết.

Sự tồn tại như vậy có tư cách gì giống với thần.

Thậm chí, loại người vắt óc suy tính phát triển tín đồ cũng chỉ là mình tình nguyện mà thôi, thần không quan tâm."

Ngôn Chân Chân mím môi, hỏi ngược lại: "Ông đã từng gặp Thần chưa?"

"Đã từng gặp." Ông hiệu trưởng cho cô một đáp án ngoài dự liệu: "Nhưng tôi không thể miêu tả cho cháu."

Cô hỏi: "Bởi vì không thể miêu tả nổi sao?"

"Đúng vậy." Ông hiệu trưởng nhẹ nhàng gật đầu, rồi chuyển chủ đề câu chuyện về ban đầu: "Lúc nãy tôi quên nói, sau này, lúc con người gặp lại Webb và Kent một lần nữa thì có một điều làm họ vô cùng để ý."

Nhất thời Ngôn Chân Chân vô cùng chú ý: "Họ xấu xí giống như K sao?"

"Thế thì không có." Ông hiệu trưởng ý vị thâm trường nói: "Chỉ là, vẻ bề ngoài của họ không khác gì trước đây cả, không hề có chút già yếu nào."

"Trường sinh bất lão?" Ngôn Chân Chân giật mình, trong đầu không khỏi cue một chút Chính ca (Doanh Chính).

Ông hiệu trưởng nhàn nhạt nói: "Vũ trụ cũng có hủy diệt, không tồn tại bất tử thực sự, chỉ là đối với phù du sáng sinh chiều chết mà nói, số mệnh tám mươi năm của loài người cũng tính là trường sinh bất lão rồi."

Ngôn Chân Chân ngước mắt lên, âm thầm nhìn đối phương.

Ông hiệu trưởng nhìn có vẻ hơn tám mươi tuổi rồi, sức hấp dẫn của trường sinh bất lão, rất có sức hấp dẫn đối với người già xế chiếu như này.

Nhưng cô che giấu rất tốt, như không có gì hỏi: "Thần Biển trong lời nói của Kent với lúc đầu ngài nhắc với cháu về Thần Biển được nước S tôn sùng có quan hệ với nhau không?"

"Không chỉ là nước S, trước đây các quốc gia ven biển gần đây cũng có cách nói giống như vậy." Ông hiệu trưởng thường vô ý lộ ra vẻ giảo hoạt cáo già: "Có quan hệ hay không sao tôi biết được chứ?"

Ngôn Chân Chân mới không tin.

Cô hỏi: "Nếu như rất nhiều nơi thờ phụng Thần Biển, vậy còn có chuyện tương tự như vậy không?"

"Tôi tin rằng chắc chắn có, chỉ là tôi chưa thu thập được." Ông hiệu trưởng cười híp mắt nói.

Ngôn Chân Chân biết đến đây là hết rồi.

Mặc dù cô rất không thích bị người dắt mũi đi, nhưng đối với trước mắt mà nói.

Muốn biết nhiều tin tức hơn, chỉ có thể nghe theo sự sắp xếp chương trình học của "thầy giáo".

Cô lấy tĩnh chế động.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!