Chương 38: Cuộc Trò Chuyện Thứ Hai

Từ sau khi nhận người thân, số lần Nhiễm Nhiễm đến nhà họ Trương ngày một nhiều hơn.

Nhưng mà hôm nay, nhân vật chính ngồi ở phòng hoa là Lý Trinh Lâm.

Trương Khinh Tự cầm cốc cà phê đồ cổ tinh xảo, vẻ mặt lạnh lùng: "Tiểu Lâm Nhi, cậu không được rút lui, có gì mà sợ chứ, lẽ nào cậu không bằng một đứa nha đầu bình dân?"

Lý Trinh Lâm cầm đĩa, cười khổ nói: "Chị Khinh Tự, không phải em sợ, chỉ là tình cảm thì sao miễn cưỡng được?"

"Lời này nói không đúng." Một nữ sinh tướng mạo bình thường nhưng khí chất lạnh lùng ngồi bên cạnh lên tiếng: "Nếu như chúng ta nội bộ tiếp nhận, không miễn cưỡng là giữ mặt mũi, cô ta là thứ gì, nói ra ngoài thì chả khác gì chúng ta không bằng con gái bảo mẫu? Mặt mũi để đâu được."

Lời này vừa dứt lập tức được vài nữ sinh đồng ý, thi nhau thể hiện rằng không thể mất mặt như vậy được.

Nhiễm Nhiễm ngồi bên cạnh nghe, trong lòng nghĩ, lại tới điểm quan trọng trong kịch bản rồi.

Mấy ngày này, lời đồn về Lăng Hằng và Ngôn Chân Chân đã lan truyền khắp Xuân Hòa rồi.

Bát quái vốn dĩ dễ thêm mắm dặm muối, người trong cuộc lại đích thực có ám muội, truyền ra ngoài còn nhanh hơn virut.

Đặc biệt là Lăng Hằng không chỉ là nhân vật phong vân của Xuân Hòa, đợi cậu thành niên thì chuyện yêu đương của cậu sẽ thành tin tức giải trí, tin đồi của thiếu gia nhà giàu, phóng viên hết sức hứng thú.

Vì vậy, đây đã không còn chỉ là chuyện giữa hai nhân vật chính rồi.

Hôm nay mấy đại tiểu thư này tập trung ở nhà họ Trương không đơn giản là thay Lý Trinh Lâm bất bình mà là liên quan chặt chẽ tới lợi ích của họ.

Lăng Hằng chọn Ngôn Chân Chân mà không chọn họ, rất dễ làm người khác cảm thấy, đại tiểu thư tôn quý như họ không bằng con gái của bảo mẫu.

Lúc vừa xuyên sách, Nhiễm Nhiễm chỉ muốn cách xa nam nữ chính một chút, kiếm chút con át chủ bài, để tránh rơi vào kết cục xui xẻo.

Nhưng bây giờ tiếp xúc nhiều với nhóm người Trương Khinh Tự, tự nhiên nghiêng về phía những "nữ phụ vật hi sinh" này.

Cô đưa ra ý kiến: "Chặn không bằng thông, có vài thứ càng ngăn cản thì càng tốt."

Kịch bản của quyển sách này cũ không thể cũ hơn, lúc đầu chỉ là hai bên đều có hảo cảm, nữ phụ liên tiếp tìm chết thay nam nữ chính tiến triển tình cảm, mới làm cho họ trải qua "khó khăn", cuối cùng về bên nhau.

Nhưng mà, kịch bản lúc đầu ngột ngạt tất nhiên có nguyên do.

Nữ sinh lạnh lùng khinh thường bĩu môi: "Còn cần chúng ta tiếp nhận cô ta chắc? Cô ta xứng sao? Tôi nuốt không trôi cục tức này."

Thành lũy của giới họ vô cùng kiên cố, nhà giàu mới nổi không có người đáng tin giới thiệu thì họ không bao giờ tiếp nhận, đừng nói là con gái bảo mẫu chỉ có chút tin đồn, góp vui lấy lệ cũng không xứng.

Hơn nữa Nhiễm Nhiễm

- người đưa ra ý kiến trong mắt họ cũng chỉ công dân cấp hai ăn bám, nghe nghe thì thôi, thay bọn họ làm chủ ư? Nằm mơ nhanh hơn.

"Nhiễm Nhiễm nói có lý." Nhưng Trương Khinh Tự muốn bảo vệ người của mình, không nhanh không chậm nói: "Chuyện tình cảm đều là một nguyên tắc, giải quyết người con gái vô dụng, xử lý người con trai mới xong."

Nữ sinh vẫn luôn đi theo Lý Trinh Lâm nhỏ giọng nói: "Cái gì cũng sợ so sánh, vàng không sợ lửa đốt."

"Đá trong cống ngầm còn xứng so sánh với vàng sao? Mấy người cũng không sợ hạ thân phận của mình." Nữ sinh lạnh lùng cực lực phản đối, dường như chỉ cần ở cùng Ngôn Chân Chân một phòng đều làm cho cô ta khó thở.

Lời này cũng quá khó nghe rồi.

Nhiễm Nhiễm cau mày, thầm nói, khó trách kết cục trong truyện như vậy, đồng đội heo a.

"Được rồi, ít nói vài câu đi." Trương Khinh Tự liếc qua, có chút không vừa lòng.

Có vài lời trong lòng tự hiểu là được, không nhất thiết phải nói ra, nếu như đâm vào lòng người bên cạnh thì không phải là lợi bất cấp hại?

Giống như cô ta, có bao giờ thực sự coi Nhiễm Nhiễm là người ngang hàng với mình đâu, nhưng biểu hiện ra ngoài vĩnh viễn là chị em họ một nhà thân thiết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!