Thực ra theo lý thuyết thì DNA trong tro cốt đã bị phá hủy, không thể làm giám định DNA được, nhưng trên thế giới này, tồn tại sức mạnh hơn cả thường thức.
Lăng Hằng đổ vào tro cốt một thành phần kỳ lạ, thành công lấy được mẫu thử.
Mà Ngôn Chân Chân không hiểu về phương diện này, cũng không hỏi nhiều, cả buổi sáng đều cố gắng luyện tập thí nghiệm.
Thời gian từ từ trôi đi, buổi trưa kết quả xét nghiệm đã có.
Nhóm đối chiếu thứ nhất: Cậu Đinh và "Đinh Tương", không phải quan hệ ruột thịt.
Nhóm đối chiếu thứ hai: "Đinh Tương" và Ngôn Chân Chân, không phải quan hệ ruột thịt.
Nhóm đối chiếu thứ ba: Cậu Đinh và Ngôn Chân Chân, có quan hệ ruột thịt.
Tổng kết lại, Ngôn Chân Chân là con ruột của Đinh Tương, nhưng tro cốt trong hộp không phải là Đinh Tương.
Nhìn thấy mục cuối cùng, hòn đá trong lòng Lăng Hằng rơi xuống, không khỏi ngẩng lên nhìn người bên cạnh.
Nhưng mà, cô gái bên cạnh không giống cậu nghĩ sẽ như trút được gánh nặng mà lại cau chặt mày, dường như không hiểu.
"Sao vậy?" Cậu hỏi.
"Không có gì." Ngôn Chân Chân mới không nói cho cậu biết về vấn đề thời gian: "Cho nên, tôi vất vả từ xa xôi mang về nhà không phải mẹ tôi?'
Lăng Hằng lập tức trở nên ngại ngùng.
May mà trọng điểm Ngôn Chân Chân quan tâm không phải cái này:" Vậy cậu nói, bà ấy còn sống không? "
Lăng Hằng nghĩ một lúc rồi đáng tiếc nói:" Không có khả năng lắm."
" Cũng đúng, thế tức là xương cốt không còn? "Cô khó hiểu, không hiểu tình huống gì mà đến tro cốt cũng không còn, mà ở đây cũng mang đến thêm nhiều vấn đề rắc rối hơn:" Sau đây điều tra thế nào, tới hiện trường đầu tiên ư? "
Lăng Hằng liếc cô, trong lòng nghĩ cậu xem nhiều phim hình sự ghê, đây không phải là vụ án giết người, đại khái cũng không có cái gì để lại.
Nhưng cậu cũng không thể để mặc không quản, nghĩ một lúc rồi vô cùng bất đắc dĩ nói:" Chỉ còn lại một cách."
" Hỏi ba cậu ư?'Ngôn Chân Chân phản ứng vô cùng nhanh.
Lăng Hằng mím chặt môi, trong lòng có vài phần hoang mang.
Cậu muốn rời xa "sự nghiệp" của nhà họ Lăng, không muốn nghe theo ý muốn của ba, lợi dụng "thiên phú" của mình góp một phần công sức cho đế quốc nhà họ Lăng.
Nhưng mà, nếu như mất đi quyền lên tiếng thì rất nhiều chuyện chỉ có thể buông trôi bỏ mặc.
Lẽ nào cậu sai rồi?
Nhưng nếu như không như vậy thì làm thế nào cậu mới phản đối được quyết định của gia tộc?
"Cậu sao vậy?" Ngôn Chân Chân khó hiểu hỏi.
"Không có gì." Cậu lấy lại tinh thần: "Nếu như cậu tin lời tôi nói thì có thể đợi thêm nữa, tháng sau là tôi thành niên rồi."
Ngôn Chân Chân hứng thú: "Thành niên của cậu với người khác có gì khác nhau sao?"
Lăng Hằng không trả lời câu hỏi này.
Người xinh đẹp không vui thì mọi người luôn mềm lòng.
Gu thẩm mỹ của Ngôn Chân Chân vẫn tốt, cũng không thiếu lòng thiếu nữ, lúc này không khỏi mềm lòng, nói nhẹ: "Được thôi được thôi, tôi không hỏi nữa, mời cậu ăn điểm tâm vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!