Sau khi xuống máy bay, Ngôn Chân Chân chậm chạp thoát chế độ máy bay trên điện thoại, nhìn thấy
--- một đống tin nhắn.
Lăng Hằng thông báo cho cô chuyện Trương Lạp bị tai nạn xe.
Cô trả lời: [Khó trách mãi mà không thấy chú Trương tới, tôi còn tưởng chú ấy nhất thời có chuyện.
Chú ấy không sao chứ? ]
Lăng Hằng: [Ít nhất phải nghỉ ngơi một tuần]
Ngôn Chân Chân gửi icon chú ếch đau buồn.
Nói thật, cô không thích dùng sức mạnh ngôn linh đi giết người, Death Note nói cho chúng ta biết, cho dù là được tử thần coi trọng thì làm việc xấu vẫn sẽ phải gg thôi.
Nhưng đối với người có ý xấu, thích hợp cho chút điều ngoài ý muốn rất cần thiết.
Cho Trương Lạp nằm nghỉ một tuần, chuyện cô bên này làm xong rồi.
Chú tốt tôi tốt mọi người đều tốt, lại là mối quan hệ hòa hợp ^_^
Ngôn Chân Chân đi tàu điện ngầm về nhà cậu.
Ở đây có thể giới thiệu đôi chút về tình huống nhà họ Đinh.
Nhà họ Đinh chỉ có hai chị em, Đinh Tương đi nước ngoài từ sớm, cậu Đinh nhỏ hơn bà 7 tuổi, sau này học phí trung học phổ thông đều là chị bỏ ra, tình cảm hai chị em không tệ lắm.
Vốn dĩ nhà họ Tương có một căn nhà nhỏ, những năm trước đây, vài người nhà họ Đinh cùng nhau ở trong căn nhà không tới bốn mươi mét vuông, chật hẹp không thở nổi.
May mắn là, bởi vì gần trung tâm, cùng đợt phá bỏ đền bù nhà cửa, hai chị em nhà họ Định chia đôi tiền bồi thường.
Cậu Đinh đi khu ngoại ô mua một căn nhà hơi lớn, thuận lợi cưới được mợ, sinh một đứa con gái.
Đinh Tương thì xem trúng khả năng sinh lời của trung tâm thành phố, lại thêm tiền lương ở nước S đủ cao, vì vậy cắn răng vay tiền mua một căn hộ nhỏ.
Sau suốt mười mấy năm sau, bà dựa vào tiền cho thuê và công tư trả hết nợ.
Căn phòng này, bây giờ đương nhiên thuộc về Ngôn Chân Chân, nhờ trung gian cho thuê, mỗi tháng được gần 1 vạn tiền thuê nhà.
Tiền mặc dù không nhiều, nhưng cũng không ít, đủ một người ăn uống sinh hoạt.
Ngôn Chân Chân cho rằng, Đinh Tương mặc dù chỉ tốt nghiệp cấp hai, lại làm bảo mẫu cho người khác, nói ra ngoài nghe không hay, nhưng tầm nhìn và sự quyết đoán đều không thiếu, tuyệt đối là một người có năng lực.
Cậu Đinh đã sớm nhận được điện thoại của cháu gái, đổi ca với người khác, chuyên môn đợi cô về.
"Cậu, mợ." Ngôn Chân Chân giữ thái độ vô cùng hài hòa với cặp vợ chồng chăm sóc mình từ bé tới lớn
--- Haizz, trước đây sân khấu có hạn, chỉ đành giấu mình trong vỏ ốc làm đạo trường.
Cậu rất thân thiết: "Trên đường có mệt không, ăn cơm chưa?"
"Ăn rồi." Ngôn Chân Chân đã sớm giải quyết chuyện chính, lấy từ trong cặp ra quà mua từ sân bay: "Đây đều là đặc sản của nước S."
Mợ vui vẻ hẳn lên: "Khách khí quá, không cần phải tiêu tiền linh tinh như này."
Mặc dù nói vậy những vẫn mở quà ra, bên trong là sô cô la, kem dưỡng da tay và một gói thuốc nhập khẩu, vừa đủ một nhà ba người.
Ngôn Chân Chân không quan tâm bà khẩu thị tâm phi, lấy hộp gỗ dưới đáy cặp ra: "Làm phiền cậu rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!