Chương 34: Nhà Tang Lễ Thiên Lam 2

"Làm gì vậy?" Cậu hỏi.

Ngôn Chân Chân như không có gì thu tay lại, vuốt vuốt tóc, đường hoàng ngồi xuống: "Tìm cậu thôi."

Lăng Hằng mở nắp chai nước lọc: "Nói đi."

"Tôi biết lai lịch của bức tranh đó rồi, muốn nghe không?" Cô dụ dỗ.

Lăng Hằng vô cùng hiểu tính cách của cô, hỏi: "Cậu muốn làm giao dịch với tôi? Let's make a deal?"

Cậu dùng giọng điệu phim Mỹ nói ra, đặc biệt có hiệu quả châm biếm.

Ngôn Chân Chân lập tức nói: "Nói như vậy mất tình cảm quá, chúng ta nói về tình người, tôi cho cậu một nhân tình, cậu cũng cho tôi một nhân tình, có qua có lại mới toại lòng nhau, truyền thống tốt đẹp."

Lăng Hằng: "..

Được thôi."

Ngôn Chân Chân thấy thú vị, chủ động nói: "Con quái vật đó, chắc là quái vật gia tộc Jones nuôi, Uông Ngải Lâm mang nó về đây."

"Jones nào?" Lăng Hằng cau mày: "Có tên không?"

"Chính là gia tộc ở thị trấn Leyland ở Ma." Ngôn Chân Chân nhớ rất rõ: "Đúng rồi, Ma là ở đâu?"

"Gia tộc Jones ở thị trấn Leyland ở Massachusetts ư?" Lăng Hằng nhớ lại, cảm thấy dường như đã nghe thấy ở đâu, nhưng họ Jones có quá nhiều, nghe quen cũng bình thường: "Không có ấn tượng."

Ngôn Chân Chân tóm tắt lại câu chuyện ông hiệu trưởng kể cho mình, lặp lại một lần cho cậu nghe.

Lăng Hằng mím môi lại, vẻ mặt âm trầm, dường như không vui về câu chuyện của họ.

Đợi sau khi cô kể sau thì còn châm biếm hơn: "Lại là người vì tiền bạc mà tìm đường chết."

Chữ "lại" rất kỳ lạ, nhưng Ngôn Chân Chân không nói ra.

Cô chỉ nói: "Người gia tộc Jones chết hết rồi, Uông Ngải Lâm cũng chết rồi, tôi không quan tâm họ.

Lăng Hằng, tôi muốn cậu giúp tôi điều tra cái chết của mẹ tôi."

Lăng Hằng suy nghĩ một lúc rồi nói: "Không thể bắt đầu điều tra từ nhà họ Lăng, như vậy sẽ đánh rắn động cỏ."

"Tôi biết nên bắt đầu từ nhà tang lễ." Ngôn Chân Chân nói nhẹ: "Bà ấy vào nhà tang lễ Thiên Lam."

Lăng Hằng liếc cô một cái, cũng không truy hỏi cô lấy manh mối từ đâu, đứng dậy nói: "Đi thôi."

"Bây giờ đi luôn ư?" Ngôn Chân Chân sững lại.

"Không thì sao, còn cần chuẩn bị cái gì nữa." Cậu nhấc tay vứt đi bình rỗng, nó rơi vào thùng rác phát ra tiếng "bụp" : "Đi theo tôi."

Sau lưng truyền tới tiếng Phương Quân kinh ngạc: "Lăng Hằng, cậu đi rồi? Đợi tôi với."

Cậu ấy chạy nhỏ theo, nhìn Lăng Hằng, rồi nhìn Ngôn Chân Chân đi bên cạnh, nửa thăm dò nửa đùa cợt nói: "Cậu dẫn cô ấy theo mà không dẫn tôi đi? Trọng sắc khinh bạn quá."

Lăng Hằng dừng một chút, đột nhiên ý thức được, nếu như không có lý do cụ thể thì việc cậu và Ngôn Chân Chân đi cùng nhau quá mức kỳ lạ, không chỉ người trong trường sẽ gây khó dễ cho cô, truyền tới tai ba cậu thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Bèn nói: "Đúng."

Phương Quân :(ΩДΩ)

Là ý như cậu ấy đang nghĩ sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!