Ngày hôm sau, thứ tư.
Buổi sáng Ngôn Chân Chân có môn viết văn, nghe làm cho cô hai mắt chóng mặt, càng làm cho người khác uể oải là, giáo viên nói kỳ thi cuối kỳ độ khó không giảm, hơn nữa còn phải nộp trước một bài văn làm thành tích chuyên cần.
Cô không thể không hi sinh thời gian ăn trưa, đi tới thư viện làm dàn ý.
Mười hai giờ trưa, cách thời gian hẹn còn nửa tiếng, cô ngồi không nổi rồi, nhanh chóng thu dọn đồ đạc, uống một cốc cà phê đá, trong vòng 10 phút đi tới tòa nhà hành chính.
12 giờ 50 phút, gặp được ông hiệu trưởng đang đi bộ tới.
"Rất đúng giờ." Ông hiệu trưởng cười rõ, cũng không nói lời thừa, nói thẳng vào chủ đề: "Đi theo tôi."
Phòng hiệu trưởng ở tầng cao nhất, cả tầng ngoại trừ phòng thư ký, thì là phòng hiệu trưởng.
Cửa rất cao rất dày, lúc dùng sức đẩy ra, dường như mở ra cánh cửa của một thế giới khác.
Trong phòng, Hạt bụi tung bay dưới ánh mặt trời rực rỡ, như vô số sinh mệnh nhỏ bé.
Chiếm một nửa văn phòng là giá sách cao tận trần nhà, còn tráng lệ hơn thư viện.
"Đợi chút." Ông hiệu trưởng đạp lên cầu thang di động lên trên, chính xác lấy quyển sách dày bịch từ hàng thứ sáu cột thứ hai bên trái của giá sách.
Chính xác mà nói, là một tủ bảo hiểm làm thành hình dạng quyển sách.
Ông lấy chìa khóa ra từ túi áo ở ngực, cắm vào chuyển động, bìa sách mở ta, lộ ra bộ phận bên trong.
Lấy ra một tệp thư được xếp gọn, ông hiệu trưởng đưa cho Ngôn Chân Chân: "Xem đi."
Ngôn Chân Chân nhận lấy mở ra, thở nhẹ, cảm ơn trời đất, đại đa số là tiếng Trung.
Nội dung của thư như sau.
Thưa thầy:
Thấy chữ như thấy người.
Con tới Ma (Tức tên gọi tắt của Massachusetts) đã được một đoạn thời gian rồi, Helen vô cùng lo lắng cho tinh thần của con, không rời bước nào.
Con chỉ đành dùng tiếng Trung mà cô ấy không quen thuộc gửi thư cho thầy.
Có chỗ miêu tả không rõ ràng, xin lỗi.
Gần đây con vẫn đang uống thuốc, cảm thấy tốt hơn nhiều rồi, mỗi ngày có thể ngủ hai đến ba tiếng, ảo giác cũng ít, mong thầy đừng lo lắng.
Nhưng mà bác sĩ của con nói con có chút lạm dụng thuốc, mong con nhanh chóng giảm bớt, nhưng mà, đối với con mà nói, tác dụng phụ của thuốc so với những chuyện kia thì không được tính là gì cả.
Hôm qua, con đi nhà cũ của gia tộc Jones
--- Thầy ơi, xin đừng nói con lỗ mãng, trước đây con đã che giấu thầy một phần sự thật, lần này, con sẽ nói cho thầy từ đầu đến cuối.
Harlan Jones
--- Cậu ấy là bạn học của con ở Ra (Tức tên gọi tắt của Royal Academyart)
--- Là một người đàn ông xinh đẹp, mái tóc vàng như ánh mặt trời, nhưng so với dáng vẻ của cậu ấy, vẫn là thiên phú của cậu ấy làm con ấn tượng sâu sắc.
Tiếng đàn của cậu ấy, con không biết hình dung như thế nào, lúc tay của cậu ấy nhảy múa trên bàn phím đen trắng, con nghe thấy không phải là quân đoàn hào hùng, cũng không phải tiếng chim hót véo von thôn quê, mà là vô số thể hội con không nói nổi thành lời.
Giống như linh hồn con rời khỏi thân thể, đi tới một thế giới khác, có thứ gì đó đang đuổi theo con trong bóng đêm, kẻ đang ngủ say dưới mặt đất sắp tỉnh lại..
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!