Tức chết đi mất! Lăng đại tiểu thư xinh đẹp lại chống eo, tức như cá nóc: "Lăng Hằng, chị tuyệt đối không cho phép em ở cùng với cô ta!" Rồi chỉ Ngôn Chân Chân, uy hiếp nói: "Cách em trai tôi xa ra."
Ngôn Chân Chân nhìn chị ta một cái, đi ra ba bước, xòe xòe tay, tỏ vẻ "như thế này đủ chưa".
Lăng Hằng mệt mỏi, giả vờ không nhìn thấy, quay đầu đi vào phía sau bụi cây, đi đường mòn về phòng.
Ngôn Chân Chân đột nhiên muốn cười, cố gắng nhịn lại.
Khó khăn lắm mới đợi tới ngã rẽ, cô giơ tay tạm biệt, vừa quay đầu liền không nhịn nổi "xì" cười thành tiếng.
Lăng Hằng nghe thấy rồi, nhất thời vô cùng xấu hổ, nhưng không dám biểu hiện ra, lựa chọn tạm thời không nghe thấy, nhanh chân rời đi.
Lúc sắp vào phòng, đột nhiên có người đi nhanh tới trước mặt cậu, gọi cậu lại: "Lăng Hằng."
Cậu quay người, hơi nhướn mày, thật hiếm có, cư nhiên là Nhiễm Nhiễm luôn tránh cậu không kịp: "Có chuyện gì?"
"Phu nhân có chuyện tìm cậu." Nhiễm Nhiễm đứng ở đằng xa, hận không thể cách nhau trên 5 mét để rũ bỏ quan hệ: "Nếu cậu rảnh thì bây giờ đi luôn đi."
Lăng Hằng ngừng lại, chuyển bước chân đi về phía lầu chính.
Nhiễm Nhiễm đi phía trước, không nói chuyện với cậu.
Hai người im lặng đi tới phòng ngủ của Lăng phu nhân.
"Tiểu Hằng, con đến giúp mẹ xem mấy sợi dây chuyền này." Trước mặt Lăng phu nhân xếp mấy hộp trang sức tinh xảo, bên dưới đệm hộp nhung, bên trên là lớp thủy tinh, góc phải thì dùng nhũ kim viết tên trang sức này.
Nó từng thuộc về người vợ thứ hai của Napoléon III, thuộc về hoàng hậu Eugénie.
Xuyên qua lớp thủy tinh mỏng, bảo thạch được cắt mỏng phát ra ánh sáng lấp lánh, đẹp không tả nổi.
Nữ giúp việc a Dương đeo gang tay, giúp Lăng phu nhân đeo thử.
"Cái này thì thế nào?" Lăng phu nhân hỏi con trai.
Lăng Hằng hỏi: "Lúc nào đeo?'
" Tất nhiên là lễ thành niên của con.
"Lăng phu nhân cười:" Tháng sau là con trưởng thành rồi, me nhất định sẽ giúp con tổ chức phong phong quang quang."
Lăng Hằng không nói gì, chỉ vào sợi dây chuyền trân châu đen bên cạnh:" Thử cái này xem."
A Dương lập tức đi lấy.
Lăng Hằng ngăn cô ta lại, cầm lên một đôi gang tay khác:" Con giúp mẹ thử."
Nhất thời Lăng phu nhân cười lên, nhìn a Dương một cái.
A Dương lập tức đặt lại đồ trền tay:" Tôi đi xem xem tổ yến đun xong chưa."
Nhiễm Nhiễm đang lật tập ảnh lễ phục bên cạnh cũng hiểu ý, lập tức cười:" Cháu cũng làm phiền phu nhân lâu lắm rồi."
Hai người tìm lý do rời khỏi, để không gian lại cho hai mẹ con.
Lăng Hằng thay mẹ đeo sợi dây chuyền trân châu lên, nói:" Cái này trông trẻ hơn."
Nụ cười trên mặt Lăng phu nhân cũng không giấu nổi, nhưng không quên chuyện chính:" Con với chị con cãi nhau gì thế, mẹ ở đây cũng nghe thấy hết."
" Con đang nói chuyện với Ngôn Chân Chân về chuyện của dì Tương, ai biết chị ấy lại làm lớn chuyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!