Chương 30: Như Thế Nào Được Gọi Là Nhân Vật Chính (1)

Lăng Hằng không thích một mình rúc trong phòng, quá yên tĩnh, cho dù là mở ti vi, bật kênh bóng đá nóng nhiệt thì cũng cảm thấy quá mực yên tĩnh.

Cậu muốn tìm người nói chuyện, nói chuyện nhàm chán cũng được, không để cậu ở một mình là được.

Nhưng cậu lại không muốn tìm người trong nhà.

Lăng phu nhân coi cậu như mắt của mình, Lăng Nghiêm không tim không phổi không có ý xấu, họ là người thân có chung dòng máu với cậu, lẽ ra nên là người thân cận nhất mới đúng.

Nhưng mà, họ đều là người nhà họ Lăng.

Lăng Hằng ở cùng họ thường có cảm giác khó thở.

Dường như bị quấn vào vòng xoáy không thể nào thoát nổi.

Cậu rất sớm đã chuyển ra khỏi lầu chính, tự mình ở, phần lớn là muốn thoát khỏi người nhà.

Bạn bè khác cũng không được, Phương Quân, Lý Trinh Lâm đều là bạn chơi từ bé đến lớn, tình cảm không tệ, nhưng mà, có nhiều chuyện không thể nói, có nhiều cảm xúc không thể biểu đạt.

Đây là điều tốt cho bọn họ, cũng là sự đề phòng với gia tộc của họ.

Lẽ nào nhà họ Phương, nhà họ Lý không ganh tị nhà họ Lăng sao?

Chỉ còn lại mỗi Ngôn Chân Chân.

Con gái của dì Tương, không liên quan gì tới nước S, không cần lo lắng yếu tố phức tạp của hiện thực.

Nhưng lại cơ duyên xảo hợp nhiều lần bị kéo vào trong bí mật.

Hai người đã bắt đầu ăn ý với nhau.

Cậu có thể thích hợp chia sẻ một chút tâm trạng của mình.

Bởi vì sự bức thiết này, Lăng Hằng mặc dù không vui vì sự khước từ lúc trước của cô, cũng không thể tránh khỏi động tâm trước lời mời của cô.

"Đi đâu?" Cậu hỏi.

Ngôn Chân Chân nhún vai: "Tùy tiện."

Lăng Hằng nhét tay vào túi quần, chậm chạm đi ra ngoài: "Thế thì đi thôi."

Nước S đi ban ngày là đau khổ, chỉ có ban đêm, sắc trời đã tối, ánh đèn mới lên, lại chậm rãi đi trên con đường mòn mới tính là hưởng thụ.

Họ bắt đầu đì từ phía sau tòa nhà của Lăng Hằng, đi qua vườn hoa, vòng qua sân tennis, lại đi tới bãi đỗ của máy bay trực thăng, xuyên qua sân nhà, cuối cùng đi qua bể bơi, vòng về lầu xám.

Lăng Hằng không hề nhắc về sách cổ: "Cuối kỳ nếu như cậu không muốn bị tạch thì nên nhanh chóng học bù đi."

Ngôn Chân Chân chê bai: "Ôn tập trước một tháng còn không đủ sao?" Trong nước trước một tháng thi cuối kỳ còn đang học tiết mới cơ.

"Người ta đủ, cậu không đủ." Lăng Hằng vô cùng vô tình: "Nên tập trung thi trước, đừng phân tâm."

Ngôn Chân Chân nói: "Tôi không muốn lừa cậu."

Lăng Hằng không khỏi quay đầu, thiếu nữ gầy trắng yếu đuối như vậy, hơi dùng sức là có thể đẩy ngã, là ai cho cô ấy dũng khí không chút sợ hãi: "Theo đuổi những thứ đó..

Những thứ siêu phàm, đều phải trả giá."

"Cuộc sống bình thường cũng rất tốt, nhưng không phải thứ tôi muốn." Ngôn Chân Chân vươn vai, mái tóc dài bay trong gió: "Lại nói nếu như vậy chúng ta sẽ không làm nổi bạn bè."

Lăng Hằng im lặng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!