Người tài trợ muốn gặp học sinh được tài trợ không có gì kì lạ cả, nhưng nghĩ tới nguồn tài trợ khổng lồ và camera trong phòng thì sự việc lại trở nên kỳ lạ hẳn lên.
Ngôn Chân Chân giống như một cô gái mới đến hoàn cảnh mới, khẩn trương lại mất tự nhiên: "Vâng."
Lâm quản gia ra hiệu rồi đi trước dẫn đường.
Sắc trời u ám, bóng đèn hai bên đường toàn là những con sâu bọ đang bay, nhìn như những hạt cát đang nhảy múa.
Ngôn Chân Chân vô cùng yên lặng, giống như cái bóng đi theo bước chân của Lâm quản gia.
Lâm quản gia dường như không hề nhìn cô nhưng thực ra ông vẫn luôn thông qua trang sức kim loại trên bóng đèn quan sát cô.
Sau một lúc, ông rút ra nhận xét: Đây là một bé nhát gan mà ít nói.
Rất nhanh liền tới biệt thư, tòa nhà này phần lớn là màu trắng, nóc nhà là màu xanh xám của biển, vô cùng trang nhã, bởi vì đây là nơi ở của chủ nhà nên gọi là lầu chính.
Lăng phu nhân đã ăn xong cơm tối, đang ở phòng khách tầng 2 đợi cô, ngồi cùng bà là Nhiễm Nhiễm.
Lúc này Nhiễm Nhiễm đang cùng Lăng phu nhân nói chuyện trước đây, nhưng cô ấy vẫn đặt sự chú ý vào phía bên ngoài.
Theo nguyên tác, Nhiễm Nhiễm bởi vì sự thay đổi thân phận đột ngột mà không thích ứng được, sau khi bị Lăng tiểu thư chế nhạo thì bỏ luôn cả cơm nhốt mình trong phòng, đương nhiên bỏ qua cơ hội gặp mặt lần đầu với nữ chính.
Nhưng cô ấy thì không như vậy, trong bữa ăn trò chuyện hết sức vui vẻ với Lăng phu nhân, thuận lợi ngồi đến tận bây giờ.
Bên ngoài truyền tới tiếng bước chân, Lâm quản gia mở cửa để cho cô gái đằng sau bước vào.
Nhiễm Nhiễm tràn đầy hứng thú nhìn Ngôn Chân Chân, cô mặc một chiếc quần lửng và chiếc áo phông trắng, đeo giày màu trắng, mái tóc hime rất có cá tính, vừa mềm yếu vừa ngoan ngoãn.
"Phu nhân, Ngôn tiểu thư tới rồi." Lâm quản gia nói.
Lăng phu nhân tỉ mỉ quan sát Ngôn Chân Chân, chưa cất tiếng nói đã cười: "Đứa bé ngoan, mau lại đây ngồi, lão Lâm, mau lấy chút đồ ngọt cho nó ăn."
Ngôn Chân Chân ngồi ở một bên xô
-pha.
Lăng phu nhân hỏi vài câu "Ngồi máy bay mệt hay không?" "Ăn cơm chưa?", rồi lại qua một lúc mới nói: "Chuyện của mẹ cháu..
Haizz, tội nghiệp cháu."
Ngôn Chân Chân ngẩng đầu, nhìn vị phu nhân duyên dáng sang trọng trước mặt.
Lăng phu nhân sắp 40 tuổi nhưng chăm sóc bản thân rất tốt, khóe mắt cũng không thấy nếp nhăn, bà lại xinh đẹp, lúc này khóe mắt đỏ lên lại càng làm người khác cảm thấy thân thiết dịu dàng hơn.
"Cảm ơn phu nhân quan tâm." Ngôn Chân Chân nhẹ nhàng nói rồi dời tầm mắt.
Lâm quản gia đúng lúc mang đồ ngọt lên, là hai cốc kem rắc thêm vụn bánh quy và trái cây.
Lăng phu nhân cười: "Đừng khách sáo, cứ coi đây là nhà mình."
Ngôn Chân Chân dường như mất tự nhiên mà cười, không đáp lời, múc kem lên bắt đầu ăn.
Lăng phu nhân không tỏ ý kiến, cô gái chưa ra ngoài xã hội thì nên không biết làm thế nào, nếu như việc gì cũng tỉ mỉ khéo léo thì mới là có vấn đề.
Dù gì cũng chỉ là con gái của người giúp việc, còn muốn trông mong gì nào?
Bà khoan dung nhìn Ngôn Chân Chân, dùng ngữ khí hiền lành nói: "Chuyện đi học đã sắp xếp xong rồi, tuần sau cháu có thể trực tiếp đi học luôn."
"Cảm ơn phu nhân." Ngôn Chân Chân thành khẩn cảm ơn nhưng do tài ăn nói khiếm khuyết nên không biết nói gì hơn nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!