Con người có rất nhiều cách phân tích về giấc mộng, nổi tiếng nhất đại khái chính là Sigmund Freud, bất kể sách Giải Mộng hay là Chu Công Giải Mộng đều lien hệ giấc mơ tới những thứ liên quan với "người".
Là phản xạ của nội tâm, là sự dự kiến của người về lành dữ, là vật thuộc về người.
Nhưng cách nói của ông hiệu trưởng lại không giống vậy.
Ngôn Chân Chân trở nên hứng thú: "Ông là nói, giấc mộng là một nơi thực sự tồn tại?"
"Không phải toàn bộ." Ông hiệu trưởng vô cùng nghiêm túc: "Đại đa số người giấc mộng chỉ là giấc mộng, chỉ có số ít người giấc mộng là khác."
Ngôn Chân Chân hỏi: "Thế thì làm cách nào để phân biệt?"
"Rất đơn giản." Ông hiệu trưởng mỉm cười: "Những người trải qua giấc mộng phi phàm, 90% đều điên rồi."
Ngôn Chân Chân: "..."
Ông lão này không phải cố ý dọa cô chứ?
"Người không bị điên đều là người đặc biệt." Ông hiệu trưởng thở nhẹ ra: "Lăng Hằng không phát điên tôi cũng không lấy làm lạ, chuyện của nhà họ Lăng, tôi cũng đoán được một chút."
Ngôn Chân Chân chớp chớp mắt, giả vờ vô cùng ngây thơ: "Nhà họ Lăng làm sao vậy?"
Ông hiệu trường cười trừ, vô tình im lặng.
Ngôn Chân Chân chỉ đành đổi chủ đề câu chuyện: "Cháu không bị điên rất lạ sao?"
"Người có linh cảm cao càng dễ vào giấc mơ không bình thường." Ông hiệu trưởng dường như là một NPC giải đáp, làm hết phận sự giới thiệu: "Mà người có linh cảm cao thường biểu hiện ra thiên phú không bình thường."
Vẻ mặt Ngôn Chân Chân nhất thời cứng đờ, sắc mặt có chút khó nhìn.
Cô hiểu ý của ông, người có linh cảm cao thiên phú tốt dễ vào giấc mộng kỳ quái, cũng dễ bị điên, Lăng Hằng chính là như vậy, nhưng cậu ấy có chút đặc biệt nên chưa điên.
Nhưng cô không như vậy.
Hiệu trước chắc chắn điều tra qua lai lịch của cô, biết thành tích học tập trước đây của cô chỉ trên mức khá, còn xa mới đạt được tiêu chuẩn của thiên tài.
Đương nhiên cũng không giống người có linh cảm cao, nhưng cô lại vào giấc mộng, còn chưa có dấu hiệu phát điên.
Nhất thời, Ngôn Chân Chân không biết nên vui mừng vì sự khác biệt của mình hay là tức giận vì mình âm thầm bị khinh bỉ.
Tâm trạng có chút kỳ lạ.
Cô dừng một chút, hỏi: "Tại sao nói với cháu những lời này?"
"Sự tồn tại của trường học chính là để dạy dỗ học sinh." Câu trả lời của ông hiệu trưởng rất là kỳ lạ.
Vừa nghe thì giống như ông thầy thận trọng vì lý tưởng đẹp đẽ thực hiện giáo dục con người nhưng nghĩ kỹ lại cảm giác được điều gì đó ý vị không rõ, làm cho người khác cảm tưởng mình đang ở trong giáo đường, lắng nghe giảng đạo.
Ngôn Chân Chân nghiêng đầu, nở nụ cười tươi: "Vậy thì mời hiệu trưởng tiên sinh nói nhiều hơn chút đi."
"Cháu muốn biết gì?"
Ngôn Chân Chân muốn biết nhất tất nhiên là "cánh cửa", nhưng cô cũng rõ, bí mật lớn như vậy, chỉ sợ là sẽ không dễ được biết, bèn chọn vấn đề có lợi nhất: "Con quái vật đó là cái gì?"
"Ơ.
Ngôn ngữ có ma lực, nói lên tên của nó sẽ bị nó nghe thấy." Ông hiệu trưởng nói: "Buổi chiều ngày mai, cháu đến phòng hiệu trưởng tìm tôi, tôi sẽ cho cháu xem một thứ."
Ngôn Chân Chân gật đầu: "Một lời đã định."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!