Chương 28: Giấc Mơ Và Cánh Cửa

Trái đất không thể chỉ chạy quanh một người.

Manh mối không thể xuất hiện ngay sau khi Nhiễm Nhiễm nghi ngờ, Ngôn Chân Chân cũng không thể vì mở ra cánh cửa của thế giới mới mà rút lui khỏi thế giới cũ.

Cuộc sống giống như người nhện vừa giải cứu thế giới vừa đi làm người giao hàng.

Hơn nữa vô cùng tàn nhẫn là, câu chuyện phóng đại cái trước và lược qua cái sau, nhưng cuộc sống con người thì hoàn toàn ngược lại, không cần biết cái trước có đặc sắc thế nào, thì những thứ lặt vặt mới là chủ quy luật của mỗi ngày.

Cách lần trước gặp quái vật đã trôi qua nửa tháng, Ngôn Chân Chân cũng không gặp thêm điều gì ngoài ý muốn nữa.

Gần đây chủ đề nóng của Xuân Hòa là kỳ thi cuối kỳ.

Học sinh bình thường thì không cần nói, thành tích là điều duy nhất để họ tiếp tục ở lại Xuân Hòa, còn như nhóm Lý Trinh Lâm, nếu như có một bảng thành tích tốt trang trí thêm thì bố mẹ cũng sẽ được thêm phần tự hào.

Chỉ có Lăng Hằng không có áp lực, ơ..

Không đúng.

Cậu tự làm khổ mình, nói muốn dạy thêm cho Ngôn Chân Chân, vì vậy khác ngày thường, cùng cô ở thư viện ôn tập.

Hai tiếng sau, Phương Quân mắng "không giảng nghĩa khí" cũng gia nhập.

Buổi chiều, Lý Trinh Lâm tới rồi.

Ngày thứ hai, phòng tự học của thư viện chất đầy người.

Lăng Hằng không có ý kiến gì.

Ngôn Chân Chân cũng vậy.

Cô nhìn hai chân sưng đỏ của Lý Trinh Lâm, cười tươi hỏi: "Tôi đi rót nước, có cần rót cho cậu không?"

Lý Trinh Lâm theo bản năng nắm chặt tay.

Hai ngày không biết tại sao cô lại bị đau bụng, thường đi nhà vệ sinh, vào hôm qua chiều lúc đi nhà vệ sinh không cẩn thận giẫm vào một vũng nước chưa khô, bị ngã một cái.

Mặc dù chỉ bị trẹo chân nhưng lại làm đổ thùng nước rửa của nhân viên vệ sinh, nước bẩn bắn hết lên nửa người, bây giờ nghĩ lại vẫn thấy có chút khó chịu.

Càng làm cô khó chịu là lúc đó đúng lúc Ngôn Chân Chân vừa vào, vô cùng "nhiệt tình" đưa cho cô một túi giấy, còn thân thiết hỏi cô có sao không.

Kích thích thị giác quá mạnh, không khác gì cô bị nghẹn xương cá ở cổ.

"Không cần." Lý Trinh Lâm cố gắng áp chế cảm giác dị thường trong lòng.

Ngôn Chân Chân cong môi, dường như có chút đáng tiếc.

Chuẩn mực hành sự của cô là, người đánh tôi một đấm, tôi trả lại hai tát, cái nhiều hơn tính là lãi suất.

Lý Trinh Lâm ra oai phủ đầu cô thì cô cũng tấn công vào tinh thần, làm cô ta ác cảm một chút.

Giờ nợ đã hoàn xong, tự nhiên có thể "ở chung hòa thuận".

Cô ngâm nga bài hát đi ra, Lý Trinh Lâm lại không nhịn nổi nhìn chằm chằm cô.

Là con gái lớn của nhà họ Lý, từ nhỏ cô đã lớn lên bên cạnh ba và chú, gặp rất nhiều loại người.

Người giống như cô là đại tiểu thư thì không nói làm gì, toát ra cùng loại khí chất, suy nghĩ đều không thoát khỏi khuôn khổ quen thuộc.

Chỉ có một trường hợp đặc biệt là Lăng Hằng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!