Chương 27: Gia Sư Và Gia Sư

Ngôn Chân Chân ngủ một đêm ở bệnh viện của trường, phát hiện thế giới thay đổi hẳn.

Bạn học khách khách khí khí, giáo viên tan học giữ cô lại hỏi xem cô có gì không hiểu, chủ nhiệm mới gặp có vài lần hỏi cô có muốn tham gia nhóm hỗ trợ của lưu học sinh không, có tiền hỗ trợ.

Trong lòng cô "..."

Toàn bộ từ chối rồi.

Nói thật, cô không nghĩ gì nhiều về tiền bạc, cũng không sợ hãi quyền thế, trái lại giữ được thái độ bình thường, lúc không cần hoàn toàn không hứng thú, dễ như bàn tay lấy cũng lười lấy.

Nhưng người khác đều là người thường, cần cơ hội và tiền bạc để lót đường cho mình trong tương lai.

Cô không lấy, người khác cũng không thiếu, cho dù không tính là ân tình thì cũng tính là tình người.

Thái độ bạn học trở nên hòa hoãn, có chút ý tứ tiếp nhận cô hòa nhập vào tập thể, biểu hiện cụ thể vào lúc phân công nhóm hỗ trợ có người nguyện ý chủ động mời cô vào.

Ngôn Chân Chân không từ chối.

Người ta chỉ dò hỏi quan hệ của cô và Lăng Hằng, dù sao thì kinh tế của Ngôn Chân Chân và tiểu thư nhà giàu khác xa rồi, trên lý thuyết là không mời nổi mấy đại Phật này xuất hiện.

"Tôi không có ba, mẹ cũng mất rồi." Ngôn Chân Chân khéo léo nói: "Nhà họ Lăng tài trợ cho tôi đi học."

Bạn học của cô giật mình hiểu ra.

Tài trợ học sinh khó khăn là sự nghiệp từ thiện nhà giàu thường làm, bao gồm tiền học bổng trong trường cũng lấy ra từ mấy vị chủ tịch lớn.

Ngôn Chân Chân không ba không mẹ, chỉ sợ gia đình khó khăn, được nhà họ Lăng tài trợ đi học, vì vậy quen biết Lăng thiếu gia, hoàn toàn nói rõ, nhưng nếu đã là nhà họ Lăng tài trợ thì Lăng Hằng bảo vệ cũng hợp tình hợp lý.

Tình tiết đều đúng rồi.

Nhân duyên của cô đón tiếp kỳ cao điểm sau khi nhập học.

Học sinh bình thường cảm thấy, cô không có chỗ dựa phía sau, lại không nịnh nọt ai, mỗi ngày thật thà đi học, giống như họ thuộc gia cấp bình dân tự lực cánh sinh, lại không tranh giành học bổng, tiếp nhận không chút áp lực.

Những học sinh giai cấp trung tầng lại cố ký mối quan hệ của cô và nhà họ Lăng, không dám tùy tiện đắc tội, cho nên thu liễm sự ngang ngược, gặp nhau liền khách khí, thỉnh thoảng còn làm đầu tư nhỏ trước

--- Tương lai cô ấy mà vào nhà họ Lăng làm việc thì lãi to rồi.

Cùng chung nhưng nhận thức trên nên "bạn" của Ngôn Chân Chân trở nên nhiều hơn.

Có người đi học cùng cô, có người cùng cô đi căng tin, có người hẹn cô cùng làm bài tập, họ đều rất nhiệt tình thân thiện, nguyện ý giúp cô đóng gói bữa trưa, mua nước uống, mượn tài liệu.

Sắc màu rực rỡ, lửa cháy phừng phừng.

Nhưng mà, trong số những người này, lượng người nguyện ý kết bạn chẳng có bao nhiêu, đại đa số nịnh nọt cô chỉ muốn tìm cơ hội nói chuyện với Lăng Hằng mà thôi.

Họ biểu hiện rất rõ rệt, dường như không sợ cô sau khi phát hiện thì lật mặt.

Cái giá phải trả quá lớn rồi.

Cô không chỉ sẽ phá hủy "tình bạn" mới có, còn đắc tội rất nhiều người, còn sẽ mất đi đãi ngộ chúng tinh phủng nguyệt của cô cũng sẽ mất đi, rồi trở thành người qua đường không chút nổi bật như cũ.

Thử hỏi nữ sinh độ tuổi này, có ai không hư vinh?

Nhưng mà, có một cụm từ gọi là "trời xui đất khiến".

Học sinh Xuân Hòa đa số trưởng thành trước xã hội, còn Ngôn Chân Chân thì bị bệnh trung nhị giai đoạn cuối, mọi người căn bản không ở cùng một thế giới.

Đối mắt với sự nhiệt tình của bạn học, trên mặt Ngôn Chân Chân cười như hoa, nhưng trong lòng không hề có được sủng ái mà lo sợ chút nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!