Chương 26: Tỉnh Lại

Ngay sau đó, họ xuất hiện tại chỗ cách cầu thang khá xa.

Và càng không may là họ chỉ cách quái vậy có vài bước chân.

Lăng Hằng nhanh chóng quyết định, đạp cửa căn phòng gần nhất, đẩy Ngôn Chân Chân vào trong trốn còn mình nhảy qua tránh khỏi một cái tát của "linh cẩu".

Gạch sứ vỡ vụn bắn tung tóe.

Cậu chạy vào trong phòng.

Ngôn Chân Chân đã sớm có chuẩn bị, thấy cậu xuất hiện liền lôi cậu chạy ra ngoài.

Lần này bọn họ trực tiếp xuất hiện ở cổng cầu tang.

Lăng Hằng chỉ cho rằng họ may mắn, thực ra là lúc Ngôn Chân Chân ở một mình làm một ngôn linh mới.

Lại là một trận chạy trốn điên cuồng.

Thuận lợi đi tới tầng -2.

Tầng này đều là phòng triển lãm, chia thành các khu vực nhưng không có cửa.

Họ không có cách nào nhân cơ hội chạy trốn, chỉ có thể đối mặt với nó.

Lăng Hằng nhớ lại bản đồ của viện bảo tàng, hít sâu một hơi, tích góp sức mạnh, lao ra như một mũi tên.

Một lần nữa Ngôn Chân Chân lại được cảm nhận chân như một vật trang sức trên người, một đường đi gót chân cũng không chạm đất, không biết là đang chạy hay là đang bay.

Nhưng giống như chơi game, được người dẫn dắt rất sướng.

Cô không thấy gì cả, nhưng không hề đụng phải tường hay tủ, khuyết điểm duy nhất có lẽ trong bóng đêm cảm giác tăng cường, nghe rõ tiếng "linh cẩu" đang điên cuồng chạy trên nền gạch sứ nhẵn bóng, phát ra âm thanh đùng đùng lo lớn.

Dường như một chân chạm đấy là một quả pháo.

Tiếng hơi thở ồm ồm và mùi nước miếng kinh tởm đang tới gần, ép họ dùng sức chạy trốn.

Dưới sự tác động của kịch liệt vận động, hơi thở của cô khó khăn, đơn giản dùng từ, quay đầu nguyền rủa: "Ngã xuống! Ngã xuống! Ngã xuống!"

Giống với lần trước đối phó với quái vật vô hình, không có chủ ngữ cụ thể rõ ràng, bắt buộc phải tập trung tinh thần, toàn bộ tập trung vào mục tiêu mới được.

Cô không đủ tập trung, ba lần thì chỉ thành công một lần.

"Linh cẩu" ngã một lần.

Ngôn Chân Chân :(^-^) v

Nhân cơ hội này, Lăng Hằng lôi cô xuống cầu thang.

Tầng -3 cuối cùng đã tới rồi.

Ở đây âm u hơn bên trên, càng méo mó, càng gian ác, trong không khí tràn ngập mùi vị làm người khác khó chịu.

Quái vật dường như ý thức được điều gì đó, tiểu vũ trụ bùng cháy lên, cư nhiên không đuổi theo xuống dưới mà bới trần nhà trực tiếp chui xuống.

Nó giống như con thằn lằn, linh hoạt bò trên trần nhà, xúc tua kỳ dị không ngừng tìm kiếm tin tức trong không khí, nặng nề nhảy xuống.

Mặt đất rung chuyển.

Khoảng cách hai bên quá gần, không chạy nổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!