Chương 24: Trường Học Trong Mơ

Bệnh viện của Xuân Hòa như tên của nó, là một bệnh viện nhỏ mà đầy đủ, không chỉ có đủ thiết bị kiểm tra, còn có một tầng phòng bệnh.

Ngôn Chân Chân nằm trên chiếc giường trắng tinh, mu bàn tay cắm kim truyền dịch.

Lăng Hằng ngồi tựa trên ghế sô pha đơn mềm mại, nhìn vào một góc trong không khí thất thần.

Bác sĩ đã kiểm tra rồi, Ngôn Chân Chân chỉ bị mất sức và thiếu máu cho nên ngủ mất thôi.

Họ truyền cho cô đường glu

-cô, nhưng rất xác định cô không bị bệnh gì cả.

Bệnh viện của trường mặc dù có chữ "trường", nhưng bác sĩ đều là người được lương cao mời tới, đãi ngộ như bệnh viện tư nhân, trình độ không cần nghi ngờ.

Nhưng mà, Lăng Hằng vẫn không yên tâm.

Trong suốt 18 năm của cậu đã thấy không ít cái chết bất thường.

5 tuổi, thợ làm vườn phát điên trong đêm, kêu gào cả đêm, cuối cùng uống một bình thuốc diệt cỏ tự sát, chết ngay lập tức.

Sau này để lộ tin tức rằng nhà ông ấy có bệnh tâm thần di truyền, nhưng cậu biết không phải như vậy.

8 tuổi, một đầu bếp sau khi ngủ say thì không tỉnh lại nữa, bác sĩ nói bà ấy xuất huyết não.

Nhưng cậu biết, trước đó vài ngày bà đầu bếp này có chút hoảng hốt, nói nửa đêm thấy bóng gì đó.

Sau đó là năm 17 tuổi, Đinh Tương vẫn luôn chăm sóc cậu chết rồi, nguyên nhân cái chết không rõ.

Lăng Hằng biết, không phải cái chết nào cũng xảy ra ngay lập tức, di chứng của điên cuồng với là nguyên nhân dẫn tới cái chết.

Bây giờ Ngôn Chân Chân ngủ mãi không tỉnh, làm sao lại không khiến cậu lo lắng?

Nhưng cậu lại không biết làm thế nào để cứu cô ấy.

"Cốc cốc cốc", bên ngoài có người gõ cửa nhịp nhàng và chậm rãi.

Cửa không khóa, vị khách trực tiếp đẩy cửa vào.

"Lăng Hằng." Lý Trinh Lâm nói ngọt ngào: "Nghe nói cậu tới bệnh viện, có chuyện gì xảy ra sao?"

Lăng Hằng hoàn hồn: "Không có gì, Ngôn Chân Chân ốm rồi, tôi đưa cô ấy tới."

"Ốm rồi? Khó trách." Lý Trinh Lâm nói: "Sáng nay cô ấy vừa trốn học đi ngủ, suýt chút nữa bị ủy viên tác phong và kỷ luật trừ điểm, may mà không bị phạt đi lao động, nếu không thì bệnh còn nặng hơn rồi."

Cô ta dăm ba câu giải thích chuyện buổi sáng, nhưng phản ứng của Lăng Hằng rất bình tĩnh: "Tôi biết rồi."

Ba chữ đơn giản lại làm cho Lý Trinh Lâm cứng người.

"Tìm tôi có việc?" Lăng Hằng không hỏi nhiều.

Lý Trinh Lâm cũng thông minh tỏ ra không biết gì: "Chuyện của hội học sinh, nhiều nhất là tôi làm tới sang năm, chủ tịch hội học sinh cậu có hứng thú không?"

Hội học sinh của Xuân Hòa đối với học sinh quyền quý chỉ là dệt hoa trên gấm, nhưng đối với người khác mà nói, vô luận là học đại học hay sự nghiệp sau này đều là sự đặt cược không hề nhỏ, rất thích hợp lôi kéo lòng người.

Trong hai năm Lý Trinh Lâm làm chủ tịch, đã xem xét không ít nhân mạch, nhưng tình nghĩa lớn nhất vẫn muốn giữ lại cho Lăng Hằng.

Nhưng cậu không hề cảm kích.

"Sắp tốt nghiệp rồi, không có ý định gì hết." Lăng Hằng tùy ý nói: "Tùy mấy người."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!