12 giờ, giờ ăn trưa, căng tin trở nên náo nhiệt hơn.
Là căng tin của một trường một năm học phí 50 vạn, ở đây lắp đặt giống như quán cà phê.
Ánh đèn ấm áp, bàn ghế gỗ, trên tưởng trang trí đèn Tiffany & Co, cửa kính sát đất, những bồn cây xanh tô vẽ lên khung cảnh, vô cùng đẹp.
Học sinh đeo cặp, ôm sách, hai ba người kết bạn đi ăn.
Mặc dù là hình thức tiệc đứng, nhưng phân lượng mỗi món đều đã được sắp tốt trong bát sứ trắng nhỏ, cách đặt đẹp hơn hẳn để chiếc thìa múc vào trong nồi niêu.
Đương nhiên, giá cả cũng rất làm người khác xúc động, cho nên Ngôn Chân Chân rất ít khi tới căng tin ăn cơm.
Nhưng mà, hôm nay tình huống đặc biệt, cần thức ăn ngon an ủi một chút.
Gà hấp sốt ớt cay, thịt nướng nồi, trứng xào cà chua, rau cuộn, và một bát canh rong biển.
Nhờ vào tính chất di dân của nước S, mấy món trung này mặc dù không đủ chính thống nhưng cũng không tệ, rất an ủi nỗi cô đơn nhớ nhà của dạ dày Ngôn Chân Chân.
Cô vừa cắm đầu ăn vừa nghĩ xem nên sắp xếp cho mấy người hôm nay kịch bản gì.
Nói thế nào đây, ỉa chảy mặc dù tốt, nhưng chưa đủ tốt.
Không bằng đợi về nhà xem phim điện ảnh lấy đề tài? Là phong cách hiện thực của phim Lưỡi Hái Tử Thần hay là phong cách kỳ dị của phim Lời Nguyền thì tốt đây?
Đương lúc cô vắt óc suy nghĩ kịch bản, đột nhiên âm thanh xung quanh cao hơn hẳn một nấc.
Nếu như hình dung khoa trương một chút thì tiếng nói giống như sóng biển, đùng một cái dâng lên.
Kẻ gây ra chính là người đột nhiên ngồi trước mặt cô, và một cốc sinh tố matcha.
Ngôn Chân Chân ngẩng đầu, thấy một khuôn mặt xinh đẹp tới mức làm người khác ngừng thở.
Dộ tức giận giảm xuống 10 điểm.
Cô nói: "Tôi thích vị dâu tây."
Lăng Hằng trợn mắt, quay người đi mua một cốc vị dâu tây, màu hồng của vụn đá và màu trắng của bơ cùng với dâu tây tươi ngon quện vào nhau, cảnh đẹp ý vui.
"Cảm ơn." Ngôn Chân Chân lấy ống mút chọc vào trong, dùng lực hút một cái.
Độ tức giận lại giảm xuống 5 điểm.
Tâm trạng của cô hơi khôi phục, tinh thần cũng theo đó mà hạ thấp.
Tác dụng phụ của thức đêm vẫn còn ở đó, cho dù là cắn một miếng mỹ thiếu niên cũng không có tác dụng, đầu nặng chình chịch, bắt buộc phải đỡ cằm mới được.
Căng tin nhiều người ồn áo, Lăng Hằng rút lại lời định nói, hỏi: "Chưa ngủ đủ?"
Ngôn Chân Chân mơ hồ "ờ" một tiếng, cả người tỏa ra áp suất thấp.
Lăng Hằng cau mày xinh đẹp, cậu còn nhớ sự anh dũng tối qua của cô, ngọn lửa đó đốt lên dường như có thể xua đuổi sự ăn mòn của bóng đêm.
Nhưng cô ấy bây giờ, như một đóa hoa héo, rất làm người khác khó chịu.
Cậu nghĩ nghĩ, hỏi: "Buổi chiều có tiết không?"
"Có, tiết đọc." Ngôn Chân Chân khó chịu cau mày.
"Mấy giờ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!