Ngôn Chân Chân lên xe chợp mắt một lúc, sau khi tới trường thì miễn cưỡng tỉnh táo đạp xe đạp cân bằng đi phòng thí nghiệm hóa học.
Không thể không nói, may cô dự kiến trước, lấy xe đạp cân bằng từ trong nước mang tới, nếu không trường Xuân Hòa rộng như vậy, tòa hóa học và thư viện cách nhau nửa trường, đi bộ có mà gãy chân.
Hóa học của nước S chia làm thi viết và thi thực hành, thi lên lớp là thi viết nhưng sẽ tiến hành trước thi thực hành.
Số lần Ngôn Chân Chân tham gia thí nghiệm trong nước có thể đếm được trên đầu ngón tay, phương diện này rất yếu, thực sự không dám bỏ học.
Tiết đầu tiên của buổi sáng, tòa hóa học khá yên tĩnh, phòng thí nghiệm ở trên tầng cao nhất, sau khi đi thang máy đi lên cần đăng ký, ký tên và thay trang phục và giày dùng một lần.
Nhưng hôm nay lúc Ngôn Chân Chân đi nhận thì người phụ trách đăng ký nói: "Cậu tới muộn rồi, không còn rồi."
Ngôn Chân Chân đang buồn ngủ, ngáp ngủ nói: "Cậu đi lấy đi, tôi đợi chút là được."
"Ngại quá, đều dùng hết rồi." Nam sinh phụ trách nhếch miệng, cười như không cười nói.
Nhất thời Ngôn Chân Chân tỉnh táo hẳn, nhìn chằm chằm cậu ta: "Xác định dùng hết rồi?"
"Đúng vậy, tôi lừa cậu làm gì." Nam sinh ngồi vắt chân, lấy điện thoại ra, thuần thục mở trò chơi ra, không hề có ý định giải quyết vấn đề.
Ngôn Chân Chân hừ nhẹ.
Hôm qua ngôn linh của cô "làm gì cũng không thành" xem ra không có tác dụng rồi, dù sao người muốn gây chuyện quá nhiều, phạm vi quá rộng, không thể duy trì lâu và chính xác được.
Vốn dĩ đây cũng không phải chuyện gì lớn, làm thêm một cái là được, nhưng Ngôn Chân Chân có dự cảm mơ hồ rằng sẽ thất bại.
Cô quá mệt rồi.
Lúc trước cũng có tình huống tương tự như vậy, lúc học tiểu học, có lần cô tan học về nhà, thấy trên cửa sổ chống trộm trên đỉnh lầu của tiểu khu treo một đứa bé hai ba tuổi.
Cậu bé vô cùng nhỏ bé, không biết làm sao lại chui ra được lan can, muốn với tới con chim trên lan can cửa sổ.
Kết quả có thể tưởng tượng được, trọng tâm không vững, đầu cắm xuống đất luôn.
Ngôn Chân Chân giật hết cả mình, dùng tốc độ nhanh nhất làm một ngôn linh, trước lúc đứa bé rơi xuống nguy hiểm nói ra "không bị thương tới chỗ hiểm", cuối cùng cũng chỉ làm cho cậu bé bị trầy chút da.
Nhưng sau lần đó, buổi tối cô về nhà thì mệt lả, ngả đầu ngủ một ngày, sau đó liên tục ba ngày, ngôn linh khó đều thất bại liên tục.
Lúc đó cô liền đoán, sức mạnh của mình là có giá trị giới hạn.
Cái này không có số liệu cụ thể, sẽ tăng theo sự trưởng thành, năm ngoái cô cứu một đứa bé bị xe đâm, nhưng không bị mệt lả, chỉ cảm giác như vừa chạy 800 mét xong thôi, tất nhiên là mạnh hơn hồi tiểu học rồi.
Nhưng ngôn linh hôm qua có khả năng vượt qua giới hạn giá trị.
Haizz, không có cách nào, thiếu nữ pháp thuật cũng có lúc tạm thời mất đi pháp thuật.
Ngôn Chân Chân an ủi mình, nhưng sắc mặt không tốt lên nổi.
Cô hỏi: "Thế tiết học của tôi phải làm sao?"
"Nên làm gì thì làm thôi, dù sao chưa thay quần áo không được vào, thiết bị bên trong rất đắt, giá cả lên tới mấy nghìn vạn thậm chí là tiền tỉ, tôi không chịu trách nhiệm được." Nam sinh không chút quan tâm, chặn luôn đường lùi của cô.
Ngôn Chân Chân biết nói nhiều cũng vô dụng, quay đầu đi luôn.
Không đi học cũng không có việc gì làm, cô nghĩ nghĩ, tìm một chiếc ghế dài ở nơi thường nghỉ, lấy cặp sách làm gối, học mấy người lang thang ngủ luôn.
Phải nhanh chóng khôi phục sức mạnh mới cỏ thể lấy lại sân chơi.
Nhưng cô vẫn là xem nhẹ khả năng hành động của đối phương, người có tiền có quan hệ muồn gây rắc rối thì không thể so sánh với những kẻ lưu manh trong trường, ức hiếp giống xã hội hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!