Ngôn Chân Chân không cam tâm từ bỏ như vậy, muốn thuyết phục Lăng Hằng một chút, nhưng mà không đợi cô mở miệng, cậu nói trước: "Tôi không lừa cậu."
Cô sững người, nhất thời không hiểu: "Cái gì?"
"Tôi nói 'biết càng nhiều càng nguy hiểm' không phải đang dọa cậu, cậu không biết sự tồn tại của chúng mới có thể tiếp tục sinh sống ở thế giới mà cậu quen thuộc, không bị ảnh hưởng." Lăng Hằng nói: "Con người nhỏ bé hơn so với cậu nghĩ nhiều."
Ngôn Chân Chân mở miệng, nói không nên lời.
Cô cảm nhận được, lời của Lăng Hằng nói đều xuất phát từ đáy lòng cậu, giấu diếm không phải giảo biện, là bảo vệ.
Phải dừng lại ở đây ư?
Dường như phát giác ra sự lay động của cô, Lăng Hằng hít sâu, kiên quyết nói: "Cái chết của dì Tương, tôi nhất định sẽ điều tra rõ ràng, vấn đề của cậu, tôi sẽ nghĩ cách giải quyết.
Chân Chân, mau chóng rời khỏi nhà của tôi đi."
"Tổ tiên của nhà họ Lăng vì muốn tiền tài không dứt mà bán đứng con cháu của họ." Cậu nói từng chữ một: "Tiền của tôi, thiên phú của tôi, tất cả mọi thứ của tôi, không phải món qua mà là lời nguyền."
Giữ những ánh chớp, Ngôn Chân Chân hiểu ra: "Nhà cậu cũng có, siêu nhiên.." Lưỡi và răng đập vào nhau, hiện nhiên là tư duy hỗn loạn, trong thời gian ngắn không tìm được từ thích hợp để hình dung.
Lăng Hằng cau mày: "Cái gì mà cũng.."
Lời cậu còn chưa nói hết.
Hai người đồng thời nhìn nhau, đều thấy sự sợ hãi trong mắt đối phương.
Ánh đèn xe vẫn như cũ nhưng đột nhiên không sáng như trước, bóng đen kỳ dị đang tới gần, ép ánh sáng cúi đầu lùi lại.
Dường như có mùi thối đang xuyên qua ke hở chui vào xe, làm người khác buồn nôn.
Lăng Hằng nắm chặt tay, khống chế ngón tay run rẩy, từ từ sờ tay tới ngăn tủ lấy ra khẩu súng glock 17 sáng loáng, hơi động tay một chút đã lên đạn.
Ngôn Chân Chân: = =
Cô nửa ngồi xuống dưới ghế, miệng hơi động: "Chúng ta sẽ không sao đâu."
"Xuỵt." Lăng Hằng giơ ngón tay lên, nhẹ nhàng đẩy cửa ra.
Trong đêm nhẹ nhàng vang lên tiếng súng.
Trong bụi cỏ đột nhiên trở nên hỗn loãn, tiếng kỳ lạ "ùng ục", "ùng ục" liên tục không ngừng, như phẫn nộ như sợ hãi, lúc có lúc không, hư thực không định.
Ngôn Chân Chân bò lên cửa xe nhìn.
Dưới ánh sáng của xe, một mảng bóng đen từ từ tới.
Lăng Hằng hít khí lạnh, nhanh chóng chạy lên xe, đóng cửa lại, vặn chìa khóa, đạp ga.
Xe nhanh chóng khởi động, lập tức lùi về đường lúc tới.
"Giữ vững." Cậu vừa nhìn gương chiếu hậu, vừa dùng tốc độ đi về phía trước để lùi xe.
Mặc dù tốc độ của xe nhanh, nhưng bóng đen cũng không cam yếu thế, dường như là một đám mây đen âm u, lập tức đuổi theo.
Ngôn Chân Chân hỏi: "Có thể đâm nó không?"
"Không được." Cổ họng Lăng Hằng dường như bị sức mạnh vô hình bóp chặt, khó khăn lên tiếng: "Nó không bình thường."
Không bình thường như thế nào? Ngôn Chân Chân muốn hỏi nhưng cũng tự hiểu không lên tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!