Chương 20: Cuộc Trò Chuyện Lúc 12 Giờ

Sau khi Lăng Hằng nhận được tiền học bổng

- khoản tiền ngoài ý muốn này, vẫn đang suy nghĩ nên nói cho Ngôn Chân Chân những chuyện gì.

Không chút khoa trương mà nói, cả ngày hôm nay cậu vẫn đang suy nghĩ về điều này.

Khó khăn lắm mới hạ quyết tâm nhưng lại nghe thấy Trương Lạp nói: "Chân Chân nói sẽ tự đi về, không cần đợi nó."

Lăng Hằng: "..."

Mặc dù không phải bị cho leo cây nhưng vẫn có cảm giác như bị cho leo cây.

Tâm trạng cậu không tốt lắm.

Nhiễm Nhiễm đoán ý qua lời nói và sắc mặt, hiếm khi chủ động lên tiếng: "Cô ấy sao rồi, có phải tâm trạng không tốt không?"

Lăng Hằng vô cùng nhạy bén: "Tại sao lại hỏi như vậy?"

"Dường như có chút hiểu lầm." Nhiễm Nhiễm uyển chuyển nhắc tới chuyện chặn người ở lớp học: "Có mấy bạn học rất tò mò về cô ấy, nên hỏi vài câu, nhưng cô ấy có vẻ tức giận."

Vô duyên vô cớ cô tất nhiên sẽ không bắt chuyện với nam chính, để tránh rắc rối rối vào mình.

Hôm nay ra tay tất nhiên là có mục đích của cô: Trong nguyên tác, chị em của Lý Trinh Lâm gây rắc rối cho Ngôn Chân Chân, bị cô ta ra vẻ đáng thương tiết lộ cho Lăng Hằng.

Vật hi sinh nữ phụ trước mặt nam chính giám đốc bá đạo thì có kết cục gì tốt đẹp? Tất nhiên là bị giáo huấn một trận, mất hết mặt mũi rồi.

Không chỉ như vậy, hành động của mấy cô ấy cũng bị tính trên người Lý Trinh Lâm, gián tiếp làm cho nữ phụ mỹ nữ giàu có chỉ đứng sau "Nhiễm Nhiễm" thua thảm bại.

Hiện tại, Nhiễm Nhiễm không hề có ý dây dưa với Lăng Hằng, lại muốn vào giới nữ phụ, nắm lấy tình bạn của những thiếu nữ quý tộc và nhân mạch, vì vậy muốn nhân cơ hội này giúp Lý Trinh Lâm nên rất cần chuyện này.

Cô muốn nắm lấy cơ hội lệch thời gian này.

Là một người ngoài cục, hơn nữa là người bàng quan vẫn luôn duy trì khoảng cách với nam nữ chính, lời nói của cô vô cùng đáng tin.

Lúc này, cho Lăng Hằng một mũi tên dự phòng trước, đợi Ngôn Chân Chân cáo trạng thì độ đáng tin giảm xuống khá niều.

Nữ chính mất đi sự sủng ái không não của nam chính còn thực sự đấu được đoàn thiếu nữ quý tộc sao?

Quả nhiên, Lăng Hằng "ờ" một tiếng, nhàn nhạt nói: "Thế thì đi thôi, kệ cô ấy."

Nhiễm Nhiễm âm thầm cong môi, nhắn tin cho Lý Trinh Lâm.

Qua một lúc sau, điện thoại rung lên, Lý Trinh Lâm trả lời: [Tôi biết rồi, cảm ơn chị Nhiễm: -) ]

Nhiễm Nhiễm trả lời một icon, cũng không nói nhiều.

Muốn ở cùng với những cô gái này thì nhất định phải giữ vững tư thái, không thể quá mức cao lãnh mà không hòa nhập được, cũng không thể quá nhiệt tình làm người khác khinh thường, muốn đúng mực mới được.

May mà cô và Trương Khinh Tự cũng được tính là chị em họ hàng xa, quan hệ của Lý Trinh Lâm và Trương Khinh Tự lại không tệ, so với chuyện bên ông hiệu trưởng mà nói thì ở đây tiến triển vô cùng thuận lợi.

Ngôn Chân Chân không hề biết Nhiễm Nhiễm lại hố mình một lần.

Gần tới giờ ăn, lượng khách ở quán Hà Ký tăng lên, gần như là hết chỗ, bên ngoài còn có không ít người xếp hàng chờ.

Bà chủ bận tới nỗi chân không chạm đất, căn bản không có thời gian nói chuyện.

Ngôn Chân Chân không đợi được cơ hội nói chuyện, đã chuẩn bị rời đi, ai ngờ lúc này bên ngoài có một người đi vào, vừa đặt cặp sách xuống vừa gọi bà chủ một tiếng "mẹ".

Đây là một người quen, gia sư của cô

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!