Chương 2: Vào Ở - Đâu Đâu Cũng Kỳ Dị

Ngôn Chân Chân đặt hamburger xuống, thái độ vô cùng nghiêm chỉnh.

Trương Lạp vững vàng lái xe, trầm giọng hỏi: "Cháu thực sự quyết định tiếp nhận trợ cấp của nhà họ Lăng ư?"

Ngôn Chân Chân chớp chớp mắt, dường như rất khó hiểu: "Không phải nói là đây là nguyện vọng của mẹ cháu, cho nên..

Cháu không nên tiếp nhận sao?"

Trương Lạp cứng họng, không biết nên nói gì nữa.

Ngôn Chân Chân cũng không giục, rất có kiên nhẫn chờ đợi.

Mẹ của cô tên là Đinh Tương, sau khi tốt nghiệp cấp hai thì bị người nhà giục đi xem mắt, nhưng vì nhà nghèo, nhưng vì nhà nghèo toàn gặp những đối tượng không ra gì, về sau bố mẹ lại bị bệnh, tiền trong nhà đều dùng hết sạch rồi, bên dưới bà còn có một đứa em trai, cho nên gần như là cùng đường luôn rồi.

Nhưng tính cách của Đinh Tương rất mạnh mẽ, không chịu chấp nhận số phận, liên hệ bạn bè, vượt biên ra nước ngoài, tới nước S tìm việc.

Bởi vì làm việc chăm chỉ cẩn thận, tay chân sạch sẽ, rất nhanh kiếm được tiền gửi về nhà, vài năm sau liền trả hết khoản tiền đang nợ, em trai tốt nghiệp kiếm được việc làm rồi bà vẫn không muốn về nước, ngược lại đi thi được một cái chứng chỉ.

Làm được visa công việc ở lại nước S.

Nước S thịnh hành thuê người giúp việc Philippines, những có nhiều người hoa kiều không thích, nhà họ Lăng là một trong số đó.

Đinh Tương bởi vì được nhiều người tin dùng nên được nhà họ Lăng chọn, và cứ như vậy yên ổn làm việc, và đã làm được 20 năm.

Trong quãng thời gian đó, bà mang thai một lần, về nước sinh ra Ngôn Chân Chân, sau này đem đứa con giao cho em trai chăm sóc, bản thân bà tiếp tục quay lại nước S.

Vài năm trước, Đinh Tương tích góp tiền mua nhà ở trong nước, chỉ chờ được nghỉ hưu thì về.

Nhưng mà, cuộc sống đâu lường trước được điều gì.

Hơn một tháng trước, lúc bà đi ra ngoài giúp Lăng phu nhân lấy đồ thì bị tai nạn xe, do không cứu chữa được mà qua đời.

Bởi vì là đang trong lúc làm việc xảy ra vấn đề, được tính là tai nạn lao động, nhà họ Lăng quyết định bồi thường một khoản tiền lớn.

Mọi việc vốn dĩ đến đây là chấm dứt, nhưng Đinh Tương làm việc ở nhà họ Lăng rất nhiều năm rồi, hai bên tình cảm sâu nặng, nhà họ Lăng không chỉ một lần nghe bà nhắc đến muốn đưa con gái sang nước S du học, cho nên đưa ra một phương án khác

--- Đó là tài trợ cho Ngôn Chân Chân đến nước S du học.

Ngôn Chân Chân đồng ý rồi.

Dựa vào nền kinh tế nước S, chi phí du học cao hơn nhiều so với khoản tiền bồi thường, chỉ là trường trung học phổ thông quốc tế học phí một năm cũng đã lên tới 50 vạn nhân dân tệ.

Mà tiền tài trợ của nhà họ Lăng không giới hạn, tiếp tục học tới tiến sĩ cũng không có vấn đề gì.

Hơn nữa, đưa con gái đi du học vẫn luôn là nguyện vọng của Đinh Tương, quyết định này của cô rất dễ hiểu.

Cô vô cùng tò mò, tại sao Trương Lạp lại hỏi như vậy?

"Không phải nên hay không nên." Trương Lạp giải thích: "Mẹ cháu làm việc cho nhà họ Lăng ngần ấy năm trời, bởi vì mối quan hệ như này, nhà họ Lăng nguyện ý tài trợ cho cháu học trường quốc tế.

Nhưng mà Chân Chân, nhà họ Lăng..

khác với những gia đình bình thường."

Ngôn Chân Chân tỏ vẻ ngỡ ngàng, nhưng trong lòng lại nghĩ, nhà họ Lăng tất nhiên là khác với những gia đình bình thường rồi, người có tiền làm từ thiện có thể tránh thuế còn lấy được tiếng danh, tài trợ cho con của người giúp việc học trường trung học phổ thông quốc tế, nghĩ thế nào cũng thấy kì lạ.

Nhưng mà, cô là bởi vì "kì lạ" nên mới tới đây.

"Cháu không hiểu lắm, nhưng mà, nếu như mẹ đã muốn cháu đến thì cháu sẽ cố gắng theo học." Lý do của cô hết sức kín kẽ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!