Chương 19: Bức Tranh Kỳ Lạ

Cảm giác? Nhiễm Nhiễm nhìn về bức tranh sơn dầu treo trên tường.

Tranh rất lớn, chiếm nửa bức tường, bên trên dùng nhiều sắc màu sẫm tô lên, màu xanh, màu xám, màu vàng..

Nhiều màu trộn lẫn nhau, nét vẽ lộn xộn bừa bãi.

Nhiễm Nhiễm nghĩ một chút, dùng giọng điệu của mình nói về những đánh giá trên mạng nói một lướt, đại ý là trường phái mới gì gì đó, thị giác và tâm lý làm nổi bật, vân vân.

Ông hiệu trưởng nghiêm túc nghe hết, cười cười: "Đúng là như vậy."

Sau đó là không có sau đó.

Nhiễm Nhiễm có chút lúng túng, trong đầu lại hiện lên sự nghi ngờ lúc trước

--- Ông hiệu trưởng là nhân vật quan trọng của truyện, nhưng nhân vật và biểu hiện lại có không ít sự mâu thuẫn.

Thông thường thì hiệu trưởng trường trung học phổ thông cao trung kiến thức rộng, nên là có không ít thủ đoạn và mắt nhìn người, nhưng lại nhiều lần giúp đỡ nữ chính.

Nếu như là ông ấy thật lòng lại làm người khác nghi ngờ, người chỉ dựa vào nhìn vừa mắt mà giúp đỡ thực sự có thể thành lập Xuân Hòa sao? Cô nghiêng hơn về phía rằng ông ấy có mục đích khác.

Nhiễm Nhiễm hi vọng có thể tìm ra manh mối phía sau, giữ lá bài này trong tay mình.

Đáng tiếc là, mặc dù ông hiệu trưởng và Uông Ngải Lâm có liên hệ với nhau nhưng cô không học được điệu bộ của nữ chính, chậm chạp không thể kéo gần mối quan hệ.

Xem ra hôm nay chỉ có thể tới đây thôi.

Nhiễm Nhiễm tiếc nuối nghĩ, lịch sự nói: "Cảm ơn ngài hôm nay đã đưa cháu tới đây, đây là lần đầu tiên cháu thấy tác phẩm của mẹ."

"Không sao, chuyện tiện tay thôi." Ông hiệu trưởng cười hì hì, giống như ông nội trong gia đình.

Hai người đi ra bên ngoài.

Ngôn Chân Chân lách mình đi vào phía sau một bức tượng, tránh khỏi tầm mắt của họ.

Đợi sau khi Nhiễm Nhiễm rời khỏi, cô không nhịn nổi tò mò, nhẹ chân nhẹ tay đi vào.

Cô vừa ngẩng đầu lên đã thấy bức tranh của Uông Ngải Lâm.

"Cháu cảm thấy bức tranh này thế nào?" Phía sau truyền tới giọng nói từ ái của ông hiệu trưởng.

Ngôn Chân Chân cau mày, có cảm giác không nói nên lời, dường như thứ trong tranh đang "sống", trốn phía sau những sắc màu nhìn trộm họ.

Nhưng mà, cô cố ý nói: "Cháu không hiểu."

"Bức tranh này tên là Quái Vật." Ông hiệu trưởng giải thích: "Đại đa số người nhìn thấy nó đều cảm thấy rất khó chịu, giống như bị dẫn ra con quái vật đáng sợ trong nội tâm, cho nên, rất nhiều nhà phê bình cảm thấy con quái vật này là sự hợp thể của ác niệm của con người."

Ngôn Chân Chân lại ngước lên nhìn, im lặng không nói.

"Xem ra cháu không đồng ý." Ông hiệu trưởng cười cười, khích lệ cô: "Nói ra ý kiến của cháu, cảm thấy con quái vật này là gì?"

Ngôn Chân Chân vốn dĩ không muốn đáp nhưng lại nghĩ tới hôm đó Nhiễm Nhiễm chặn mất cơ hội của cô, không khỏi muốn phân cao thấp, nghĩ lúc rồi nói: "Cháu không hiểu nghệ thuật, chỉ cảm thấy nó rất thật."

"Lẽ nào cháu cho rằng nó thực sự tồn tại?" Trên mặt ông hiệu trưởng toàn vẻ kinh ngạc: "Suy nghĩ to gan."

Ngôn Chân Chân không nói ra được nên dứt khoát không trả lời, hỏi ngược lại: "Cháu đoán bừa, nhưng mà, lão tiên sinh có thể nói cho cháu biết, tác giả của bức tranh này và ngài có quan hệ gì không?"

"Cô ấy là học sinh của ông."

"Vậy ông là giáo viên của Xuân Hòa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!