Quán cà phê buổi sáng, cửa sổ sáng loáng, nhiệt độ cao không xuyên qua được lớp cửa thủy tinh, chỉ còn ánh sáng rực rỡ.
Ngôn Chân Chân cầm lên caramel macchiato, nhấp một ngụm, bọt sữa dính trên môi có mùi thơm của bơ.
Cô vừa ý cảm thán một câu: "Có liên quan tới quái vật không?"
Đây là một chủ đề mẫn cảm, Lăng Hằng lập tức đáp: "Tôi hi vọng cậu.." Lời còn chưa dứt thì đột nhiên ngừng lại.
Cùng lúc này, tiếp cười nói và bước chân quen thuộc tới gần: "Để tôi xem xem, mới sáng sớm Lăng Hằng sẽ cùng ai hẹn hò..
Ơ?"
Phương Quân nhìn rõ mặt Ngôn Chân Chân lập tức nhận ra cô: "Cậu là nữ sinh nội trú ở nhà Lăng Hằng đúng không? Đợi chút, lẽ nào bói toán linh nghiệm rồi?"
"Cái gì nội trú?" Lý Trinh Lâm chậm hơn một bước, nghe thấy thế vô cùng tò mò.
Phương Quân nói: "Giống như là tài trợ học sinh đi học lập nghiệp."
Lý Trinh Lâm hiểu rồi, lịch sự quan sát Ngôn Chân Chân, cười thân thiện: "Hóa ra là như vậy, cậu là du học sinh à?"
"Tôi tên là Ngôn Chân Chân." Ở trước mặt người lạ, Ngôn Chân Chân vừa vô hại vừa ngoan ngoãn: "Xin chào."
"Lý Trinh Lâm." Thiếu nữ xinh đẹp không chịu thua kém, cũng tỏ ra thân thiện: "Đây là Phương Quân, chúng tôi đều là bạn của Lăng Hằng, có vấn đề gì có thể tới tìm chúng tôi."
Lời này không ai coi là thật, chỉ có kẻ mặt dày không biết xấu hổ mới coi là thật.
Ngôn Chân Chân không thích thái độ từ trên cao nhìn xuống của cô ta, nhưng thấy cô ta không có ác ý, bù trừ cho nhau nên cũng cười cười cho qua.
Không khí đột nhiên trở nên yên lặng.
Lý Trinh Lâm đợi nửa phút mới ý thức được Ngôn Chân Chân không có ý chủ động rời đi, không khỏi có chút ngoài ý muốn nhìn cô một cái.
Phương Quân cũng không ngờ tới, họ và Lăng Hằng quan hệ thân thiết, bạn bè bình thường thấy họ tới đều thức thời chủ động rời đi, không muốn tham dự vào câu chuyện của họ.
Cô gái này không hiểu quy củ trong giới của họ rồi.
Cậu ta hắng giọng, nói lời thừa thãi: "Đang ăn sáng à."
"Đúng vậy." Ngôn Chân Chân cong khóe miệng, dường như không chú ý tới đối phương ám thị.
Rời khỏi là không thể nào, cô ngồi xuống trước, có bản lĩnh thì gọi Lăng Hằng đi, tại sao bắt cô đi?
Bữa sáng của cô còn chưa ăn xong.
Phương Quân có chút lúng túng.
Lăng Hằng chọn chỗ ngồi là bàn hai người, ghế sô pha đơn cũng không ngồi được, bọn họ đứng một bên có vẻ ngốc nghếch bèn hỏi Lý Trinh Lâm: "Tôi có chút mệt mỏi, muốn uống chút cà phê, cậu uống không?"
"Được." Lý Trinh Lâm hết sức thân thiệt: "Không làm phiền mấy người nữa, chúng tôi ngồi bên kia."
Nói xong cô ta chủ động đi xa một chút, chọn chỗ ngồi không bị làm phiền, yên tĩnh mở sách ra, tư thế nhã nhặn lịch sự xinh đẹp như con thiên nga.
Ngôn Chân Chân không quan tâm người khác, lại quay về chủ đề lúc nãy: "Câu hỏi lúc nãy cậu còn chưa trả lời tôi."
Lăng Hằng nhàn nhạt nói: "Tôi quên rồi."
"Tôi có thể nhắc cậu."
"Chớ được voi đòi tiên."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!