Ngôn Chân Chân không nhớ mình ngủ lúc nào, dường như cô chỉ muốn nghỉ ngơi một chút, kết quả ghé vào ghế sô pha một chút là ngủ luôn.
Cô ngủ rất say, tỉnh lại lần nữa thì trời đã sáng, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào phòng khách, tràn ngập khắp nơi.
"Hắt xì." Điều hòa mở lớn quá, cô sờ sờ cánh tay mới phát hiện trên người đắp một tấm thảm, chỉ có điều bởi vì tư thế của cô không tốt nên lộ cánh tay ra ngoài mới bị lạnh.
Ngôn Chân Chân xoa xoa mắt, không thấy Lăng Hằng liền ngáp ngủ đẩy cửa ra ngoài.
Lão Lý vẫn như trước cần vòi nước tưới cây, thấy cô ra cười hề hề nói: "Người trẻ tuổi đúng là tốt, thức đêm chơi trò chơi cũng không mệt."
Ngôn Chân Chân lại ngáp một cái, nói không rõ: "Bài tập còn chưa làm."
"Quay về ngủ một giấc, ngủ dậy rồi nói tiếp." Lão Lý chưa bao giờ hòa nhã như bây giờ.
Ngôn Chân Chân dường như không để ý tới, mơ mơ màng đi ngủ bù.
Ngủ một giấc này ngủ tận 6 tiếng đồng hồ, lúc tỉnh lại đã gần 12 giờ trưa.
Cô đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, thuận tiện dùng ngôn linh kiểm tra xem có ai vào phòng không.
Xác nhận an toàn mới mở trang web mua hàng ra, dự định mua chút gì đó phòng thân.
Bánh pháo là cô mua ở quán ven đường, nói thật, nếu như không có tác dụng của ngôn linh, muốn tìm thấy tiệm bán pháo hoa ở thành phố Margaret khó như lên trời.
Cũng không thể cứ dựa vào cái này được.
Cô chọn đi chọn lại, mua một cái bật lửa chống gió
----Cận chiến là không thể nào, lỡ như bị bóp cổ không nói ra lời thì cô nghẻo rồi vẫn nên đốt lửa an toàn hơn.
Bất kể là phim điện ảnh hay trò chơi, quái vật đều có thể dùng lửa đốt sạch, nếu đốt không được thì nổ.
Sau đó cô chọn một ít sô cô la, kẹo, que cay, cặp tóc dây chun đáng yêu nhưng ít khi sử dụng và một số thứ linh tinh khác.
Sau khi thỏa mãn dục vọng mua đồ, cô mới đi làm một chuyện quan trọng khác.
"Chú Trương." Ngôn Chân Chân tìm Trương Lạp
- người vẫn luôn tỏ vẻ tốt với mình, hỏi một cách đương nhiên: "Lúc nào cháu có thể đi thăm mẹ cháu?"
Di hài của Đinh Tương đã bị đốt thành tro, nhưng vì nhiều điều kiêng kị nên không đặt ở nhà họ Lăng, vẫn luôn đặt ở nghĩa trang.
Trương Lạp cảm thấy đây là một cơ hội không tệ nên đáp ngay: "Buổi chiều hôm nay chú rảnh, có thể đưa cháu đi."
"Cảm ơn chú Trương."
Buổi chiều, Trương Lạp xin với Lâm quản gia nghỉ nửa ngày, đổi xe của mình chở Ngôn Chân Chân đi nghĩa trang.
Lúc vừa tới cổng Ngôn Chân Chân không nhận ra đây là nghĩa trang, khắp nơi đều là bồn hoa, cây cỏ xanh biếc, rõ ràng là một công viên.
Lúc vào trong mới biết bên dưới rất nhiều cây xanh có treo tấm bia nhỏ, ghi chép ngày sinh của người đã mất.
Đinh Tương không mua nghĩa địa, cũng không có cây, Trương Lạp trực tiếp dẫn cô đi tới tường tưởng niệm.
Tường được tạo thành từ vô số ngăn tủ nhỏ, mỗi chỗ đều ghi chép người đã mất được sắp đặt, chi chít khắp nơi, lạnh lẽo uy nghiêm, nằm ngủ say bên trong là vô số linh hồn đã mất.
Trong đống tên gọi này Ngôn Chân Chân tìm thấy Đinh Tương, không có ảnh, chỉ có họ tên và quê quán.
Cô im lặng đứng ở đó, trên mặt có nét nhàn nhạt đau thương nhưng đáy mắt lại vô cùng bình tĩnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!