Chương 16: Đứa Bé Được Chọn Trúng - Những Con Người Bất Phàm Như Chúng Ta

Vằn thắn canh suông, mỳ tôm nõn, bánh bao chiên vị gạch cua, canh bí đỏ, nước đậu nành táo đỏ.

Đây là bữa ăn đêm mà Ngôn Chân Chân ăn chực được.

Cô sớm đã đói rồi, trực tiếp gắp lên một cái bánh bao chiên nóng hừng hực, dùng sức cắn xuống.

Nước canh rớt vào trong miệng, vừa thơm vừa nóng.

Lăng Hằng nhìn cô ăn cũng đói, thuần thục ăn hết vằn thắn tươi ngon rồi ra tay với bánh bao chiên.

Ngôn Chân Chân không có thói quen im lặng khi ăn, hỏi mơ hồ: "Một mình cậu về trước à, Lăng phu nhân và Lăng tiểu thư thì sao?"

"Hôm nay họ không về đây." Lăng Hằng lau khóe miệng, nhấp một ngụm nước đậu nành: "Lâm quản gia gọi điện cho tôi, nói cậu đang truy hỏi một số chuyện."

Ngôn Chân Chân cong mắt lên: "Đúng vậy, tôi rất tò mò.

Lăng Hằng ngước mắt lên, đối mắt sáng rực nhìn chằm chằm cô:" Cô làm thế nào mà làm được vậy? "

" Có ý gì? "Cô chớp mắt.

" Tôi nhìn thấy vụn giấy của bánh pháo trong đất, cô là dùng cái này làm ra sao? "Lăng Hằng không xác định cô biết bao nhiêu nên dùng từ vô cùng mơ hồ.

Ngôn Chân Chân còn giỏi đánh lừa người khác hơn cậu, giả vở thẳng thắn nói:" Đúng vậy, bánh pháo không phải dùng để hù dọa quái vật sao, dùng xong rất có hiệu quả."

Truyền thuyết về bánh pháo và Niên Thú đương nhiên Lăng Hằng biết, nhưng mà nói lực sát thương của bánh pháo có thể đuổi chúng đi..

Cậu vẫn giữ nguyên ý kiến.

" Cô còn nhìn thấy gì nữa? "Cậu truy hỏi.

" Không phải cậy mình xinh đẹp mà muốn chiếm tiện nghi của tôi.

"Ngôn Chân Chân nghịch ngợm ống mút nước đậu, nói nhanh:" Đến lượt tôi hỏi rồi."

Lăng Hằng khoanh tay:" Cô hỏi đi."

Câu hỏi đầu tiên của cô trực tiếp nói tới trọng điểm:" Nhà họ Lăng tài trợ tôi tới nước S rốt cuộc là vì điều gì? "

Lăng Hằng sững người rồi châm chước đáp:" Tôi cho rằng là vì bồi thường nhưng không nghĩ tới cô sẽ tới nhà chúng tôi."

Ban đầu ba cậu nói tài trợ con của dì Tương đi học, cậu cho rằng chỉ là mỗi năm chuyển tiền học phí, hoặc là giúp liên hệ một số trường học.

Đây không phải truyện gì lớn, tiện tay đều có thể làm được nên cậu không chú ý nhiều.

" Xem ra là cậu không biết rồi.

"Ngôn Chân Chân giả vờ thất vọng, ngay lập tức lại hỏi:" Tại sao lại theo dõi tôi? "

Lăng Hằng:"...!"

" Cậu vẫn không biết gì cả.

"Cô thở dài:" Tôi đành hỏi cái khác vậy, những thứ kia tại sao lại nhìn chằm chằm tôi? "

Lăng Hằng vốn tưởng là cô đang lạt mềm buộc chặt, cố ý hỏi hai cái cậu không biết để cậu cảm thấy có lỗi, những vấn đề sau sẽ nói ra chân tướng.

Ai ngờ cô không hỏi" đó là thứ gì "mà hỏi" tại sao lại nhìn chằm chằm cô ".

Câu trước cậu sẽ không đáp vì không liên quan tới cô, câu sau thì liên quan tới an nguy của cô, nếu như không trả lời thì có chút quá đáng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!