Chương 14: Battle - Xem Xem Ai Dữ Hơn

Buổi tối hơn 9 giờ Ngôn Chân Chân cảm nhận được điều không bình thường.

Mặt trăng quá sáng, cách một lớp rèm mà cô vẫn cảm nhận được ánh sáng đó cứng rắn xuyên qua lớp vải, chiếu lên người mình.

Cảm giác kỳ dị này giống như làm có con sâu đang bò trên sống lưng làm cô nổi hết cả da gà/

Ngôn Chân Chân đặt xuống quyển bách khoa toàn thư mới đọc được một nửa, thay giày thể thao, im lặng đi ra ngoài cửa.

Căn phòng cách đây hai phòng đang bật ti vi, âm thanh bật rất lớn, chắc chắn đây là kiệt tác của nữ giúp việc A Triệu.

Cô ta vẫn luôn không kiêng nể gì cả.

Cửa phòng A Dương đóng chặt, không có tiếng gì cả, rất yên lặng.

Cô ta là một người vững vàng cho nên sau khi Đinh Tương chết mới nhanh chóng trở thành tâm phúc mới của Lăng phu nhân.

A Mễ không ở trong phòng mình, ở trong phòng bếp dưới lầu nấu canh.

Đầu bếp lão Lưu vừa hút thuốc vừa cười nhạo cô ta: "Cô đun có tác dụng gì, họ cũng không thích uống."

"Ba tôi nói, sau khi uống rượu xong thích uống canh ngọt, vừa giải khát vừa ấm bụng." A Mễ mặc chiếc váy đay màu trắng, lộ ra cơ thể xinh đẹp, chân tay mượn mà khỏe mạnh, có một cảm giác đẹp tự nhiên.

Nhưng người quen không quan tâm tới sự xinh đẹp của cô gái, cười đùa nói: "Cẩn thận mất công nấu rồi lại vào bụng chúng ta hết."

"Theo tôi thấy, A Mễ trực tiếp đưa cho chúng tôi uống là được rồi." Thợ làm vườn lão Lý lại đốt thêm điếu thuốc, ngón tay thô ráp thuần thục lướt màn hình điện thoại: "Đúng lúc tôi đang đói."

A Mễ trợn mắt nhìn họ: "Mấy người nghĩ mà hay."

Hai người đàn ông cười lớn.

Sự tùy ý thoải mái này dường như không cảm nhận được gì cả.

Ngôn Chân Chân ngẫm nghĩ một lúc rồi từ từ đi ra, giả vờ không biết gì cả: "Mùi thơm quá, là chú Lưu đang làm gì à?"

Vẻ mặt của A Mễ trở nên lạnh lùng, không thèm quan tâm tới cô.

Lão Lưu không muốn đắc tội ai cả, cười hề hề nói: "Là A Mễ đang đun canh ngọt,"

"Ơ." Ngôn Chân Chân đứng ở phòng khách, dường như không tìm được lời để nói: "Trăng hôm nay thật là đẹp."

Những người khác nhìn ra ngoài cửa sổ, không chút để ý nói: "Đúng vậy, rất sáng."

"Chú Lưu, chú xem đường phèn cháu nên cho vào lúc nào?" A Mễ đột nhiên mở miệng, thu hút sự chú ý của mọi người: "Chú Lý, chú muốn ăn thì cháu để dành một bát cho chú."

"Có thể cho vào rồi."

"Được được."

Ngôn Chân Chân cười: "Cháu đi tản bộ một lát."

Không ai đáp lời cô.

Cô cũng không để ý, tự mình đi ra khỏi lầu xám.

Mặt trăng trên trời vừa to vừa tròn, bên tai dường như truyền tới tiếng sóng biển.

Ngôn Chân Chân nhìn xung quanh rồi trèo lên đài phun nước.

Giữa tối không có người, đài phun nước không mở, dòng nước yên lặng chảy bên dưới, chỉ có tiếng nước chảy "róc rách".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!