Chương 13: Những Đại Tiểu Thư - Lăng Hằng Không Có Nhà

Tiệc sinh nhật của Trương Khinh Tự vào buổi tối thứ bảy.

Ngôn Chân Chân ngủ tới 10 giờ mới dậy, đẩy cửa sổ ra liền thấy trước cổng trang viên đỗ mấy chiếc xe liền.

Có mấy thanh niên trẻ tuổi ăn mặc đẹp đẽ đi vào lầu chính, trong tay cầm rương đồ và túi kín chống bụi đựng quần áo.

Mấy người này chắc là nhóm nhà tạo hình của Lăng phu nhân và Lăng Nghiên.

Người giàu đều rất chú trọng ngoại hình, có nhà tạo hình, thợ làm tóc, thợ trang điểm, thợ làm móng riêng, mấy người vây quanh một người một lúc lâu thì người bình thường cũng thành thiên tiên.

Ngôn Chân Chân bò trên cửa sổ xem náo nhiệt, không đi ra ngoài, ở trong phòng an tâm làm bài tập.

Sau khi quen thuộc mẫu đề thì từ từ sẽ có cảm giác.

Cô lâu lâu còn thêm buff cho mình như "trong vòng 30 phút tôi rất tập trung học tập."

Haizz, đáng tiếc quá, ngôn linh của cô rất thiết thực, điều kiện trước tiên bắt buộc phải tồn tại mới hình thành được.

Ví dụ, trực tiếp nói "tôi học thuộc tất cả các từ vựng trong quyển sách này", không thành lập, bởi vì cô không học thuộc, học thuộc một nửa cũng không được, bởi vì từ vựng chưa học thuộc thì không tồn tại khách quan trong hiện thực.

Nhưng nếu như nói "tôi cố gắng học thuộc từ vựng và đều nhớ hết", chỉ cần cố gắng học thuộc thì cho dù đều nhớ hết tất cả các từ vựng có vẻ khoa trương nhưng phù hợp quy luật khách quan thì sẽ thành lập.

Cho nên, hiệu suất học tập của cô rất cao, chỉ là mất nhiều sức.

Một ngày chìm đắm trong học tập rất nhanh trôi qua.

Đại khái tầm 4 giờ hơn, Lăng phu nhân trang điểm xong xuôi dẫn theo con trai con gái xuất phát.

Bà mặc một chiếc lễ phục cao cấp màu trắng, được đính lên trên là vô số thạch anh, dưới ánh đèn chỉ cần xoay người một cái là tràn đầy ánh sáng chói mắt, cao quý mà không dung tục.

Trong tay cầm túi xách cùng màu trắng, thuộc loại có tiền cũng không mua được.

Lăng Nghiên trang điểm hoạt bát phấn chấn hơn chút, tóc nhuộm màu nâu nhạt, búi gọn phía sau, cắm một chiếc cặp đính đầy kim cương.

Trang viên, siêu xe, người đẹp, mùi vị tiền bạc đập vào mặt.

"Xong chưa?" Lăng Hằng thúc giục mẹ và chị mình: "Mất cả ngày chuẩn bị rồi còn gì."

Lăng Nghiên rất thích khoe khoang, đương nhiên phải kiểm tra không có vấn đề gì rồi mới lên xe.

Cô không chờ đợi nổi tỏ ý: "Nghe nói Trương Khinh Tự cũng mặc lễ phục màu này."

"Sinh nhật của cô ấy, chị tranh cái gì?" Lăng Hằng cau mày: "Nhàm chán."

Lăng Nghiên có chút sợ em trai, tranh cãi: "Chị cũng đâu có cướp quần áo của cô ấy, liên quan gì tới chị?"

Lăng Hằng: "Hơ hơ."

Lăng Nghiên quay đầu không quan tâm cậu.

Biệt thự của nhà họ Trương ở một đầu khác của thành phố Margaret, dưới chân núi, cách xa trung tâm ồn ào.

Xe chạy vào trong khá lâu mới mơ mơ hồ hồ nhìn thấy một tòa biệt thư, khoảng cách xa tới nỗi có thét rát họng hàng xóm cũng không nghe thấy.

Nhưng mà hôm nay khu biệt thự yên tĩnh hiếm khi náo nhiệt, từng chiếc siêu xe đi vào trong núi, đi tới biệt thự của chủ nhân bữa tiệc hôm nay.

Vợ chồng họ Trương ăn mặc sáng sủa, đứng ở cổng chào đón khách mời: "Hoan nghênh các vị tới tham dự tiệc xinh nhật của tiểu nữ."

Các vị khách cũng chào hỏi lại: "Lệnh thiên kim thông minh xinh đẹp, nghe nói đã được trường Oxford nhận vào rồi?" Lại có người nịnh nọt nói: "Trương tiên sinh đúng là có cách dạy con, chúng tôi rất hâm mộ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!