Lăng Hằng không đáp ứng kế hoạch giúp đỡ lẫn nhau của Ngôn Chân Chân.
Ngôn Chân Chân cũng không để ý, cảm ơn sự giúp đỡ lần này của cậu, rồi tìm hướng dẫn viên du lịch người bản địa, nhờ anh ta giới thiệu gia sư cho.
Đối phương sau nghe thấy cô đang học ở Xuân Hòa liền vô cùng nhiệt tình: [Em họ tôi cũng đang học ở Xuân Hòa, hai người có thể hẹn nhau ở thư viện trường, vừa tiện vừa an toàn, cô thấy thế nào? ]
Ngôn Chân Chân đồng ý rồi.
Cô liên hệ gia sư của mình, hẹn gặp đối phương ở thư viện trường.
Điều hòa ở nơi công cộng luôn bật công suất lớn, Ngôn Chân Chân vừa vào đã hắt xì hơi, vội vào tìm giấy ăn trong cặp.
Trong lúc hỗn loạn, có người đưa cho cô một tờ giang: "Là Ngôn Chân Chân đúng không?"
"..."
Cô ngẩng đầu, nhìn thấy một khuôn mặt tinh thần phấn chấn: "Cậu là.."
"Dương Hiểu Chi." Cậu ta cười cười: "Đúng lúc tôi không có tiết, chúng ta nói về chuyện dạy thêm đi."
"Được."
Hai người tìm một góc vắng vẻ trong thư viện ngồi xuống.
Dương Hiểu Chi tự giới thiệu mình: "Tôi là người gốc Hoa, thế hệ ông cha tôi di dân qua đây, có thể tính là dân địa phương.
Nhưng mà nhà tôi chỉ là gia đình bình thường, là được học bổng vào Xuân Hòa cho nên muốn kiếm chút tiền tiêu vặt, cậu thì sao?"
"Người khác tài trợ cho tôi tới học." Ngôn Chân Chân nói rất đơn giản: "Tôi tới gấp quá, không kịp thích ứng chương trình dạy học toàn tiếng Anh, muốn học thêm."
Dương Hiểu Chi hỏi: "Cậu học năm mấy rồi?"
Ngôn Chân Chân đau đớn trả lời: "Năm cuối rồi."
Dương Hiểu Chi: "..."
Cậu ta giơ ngón tay cái lên: "Rất can đảm, giờ cậu mà học thêm thì học mãi cũng không xong."
"Học đọc và viết trước." Ngôn Chân Chân nói: "Toán học và hóa học tiến độ chậm hơn so với trong nước, tôi có thể tự học."
Dương Hiểu Chi gật đầu: "Tôi dạy thêm tiểu học một tiếng 50 tệ, cậu thì đắt hơn chút, 80 tệ được không?"
Ngôn Chân Chân không phải chi tiền nên rất sảng khoái đáp ứng: "Được."
"Vậy thì tôi không có vấn đề gì, chỉ cần tôi có thời gian, lúc nào cũng được." Dương Hiểu Chi nhận công việc này: "Nếu như không có ý kiến thì tôi muốn cho cô làm một bài kiểm tra nhỏ, kiểm tra trình độ của cô."
Đằng nào hôm nay cũng không có tiết, Ngôn Chân Chân sảng khoái đáp ứng.
Dương Hiểu Chi mượn thiết bị của thư viện in một bài thi của năm nhất.
Ngôn Chân Chân vừa nhìn trong lòng liền lộp bộp.
Là loại đề hoàn toàn khác với đề đọc, điền vào chỗ trống, viết đoạn văn ở trong nước, lượng từ vựng cũng nhiều hơn, chúng kết hợp với nhau làm cô không nỡ nhìn.
Sắp mất mặt rồi.
Máu dồn lên mặt, tai nóng hết lên, đầu nặng không ngẩng lên nổi.
Ngôn Chân Chân cầm bút, trên đầu toát mồ hôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!