Chương 11: Giúp Đỡ - Tôi Biết Cậu Có Bí Mật Lớn

Ngôn Chân Chân mơ cả đêm về zombie, ngày hôm sau thức dậy với hai vành mắt xanh đen, giống như bị đánh trong lúc ngủ vậy.

Nhưng mà sự tò mò đánh bại cơn buồn ngủ, trước lúc đi học cô đặc biệt đi tới vườn hoa ngắm một lúc.

Những khóm hoa nhiều màu sặc sỡ, cây cỏ xanh tươi, những hạt sương lóng lánh, đẹp không tả nổi.

Người làm vườn lão Lý cầm vòi nước, hơi nước phun ra khắp nơi, phản xạ ra một đường cầu vồng nho nhỏ.

Nhìn thấy Ngôn Chân Chân đi tới liền cười: "Chân Chân tới đây sớm như vậy có việc sao?"

"Hôm qua làm mất chiếc cặp tóc nên qua đây tìm một chút." Ngôn Chân Chân bình thản đi tới chỗ hôm qua, nhanh chóng nhìn một lượt.

Không có mũi tên, cũng không có xác chết để lại, cũng không có tín vật như dây chuyền, nhẫn..

Thất vọng.

Lão Lý ngậm điếu thuốc, chắp tay đi phía sau: "Nó hình dạng ra sao, chú để ý giúp cháu."

"Chỉ là chiếc cặp bình thường, thôi kệ nó vậy." Lão Lý đối với Ngôn Chân Chân còn tính hòa nhà, nhưng nhìn Trương Lạp liền biết người hòa nhà nói không chừng đang che giấu một lòng dạ gian ác, tất nhiên cũng không tin được.

Cô nghiêm mặt: "Cháu đi học đây."

Lão Lý gật đầu, tiếp tục đi tưới hoa.

Ngôn Chân Chân không dám tiếp tục ở lại, chạy nhanh tới nơi tập hợp rồi lên xe.

Nhiễm Nhiễm đã tới rồi, đang đọc một quyển sách mà cô nhìn không hiểu, nhìn có vẻ đọc rất vui, không coi ai ra gì.

Cô quay đầu lại, ngồi trên ghế sau.

Mấy phút sau, Lăng Hằng chậm rãi đi tới, cũng không thèm nhìn bọn họ, vừa lên xe đã đeo tai nghe bluetooth nghe nhạc, vẫn một điệu bộ người lạ chớ gần.

Ngôn Chân Chân nhìn cậu vài lần, muốn nhìn ra chút manh mối nhưng đối phương vô cùng nhẫn nại, nhìn cũng không thèm nhìn cô.

Nhiễm Nhiễm ngồi bên cạnh thấy thể thầm nghĩ thú vị vô cùng.

Xem ra cô ta chặn mất "quý nhân" của nữ chính, cô liền trở nên vội vàng rồi, đánh chủ ý lên người nam chính.

Nhưng nói thật, rõ ràng nữ chính lấy danh nghĩa được tài trợ đi học, tại sao lại không chịu chăm chỉ học hành, cố gắng thích ứng trường học.

Xuân Hòa dạy là toàn tiếng Anh, lại không phải tiếng Pháp tiếng Đức, ở trong nước cũng dạy tiếng Anh từ tiểu học, đến vấn đề cơ bản nhất là học tập còn phải đi tìm nam chính, cô ta không biết nên nói gì nữa rồi.

Lẽ nào đây là đặc trưng của tiểu bạch ngôn tình? Nữ chính vĩnh viễn không có năng lực giải quyết vấn đề của mình, gặp vấn đề liền đi tìm nam chính?

Bốn mươi phút trôi qua rất nhanh.

Lúc sắp tới Xuân Hòa, nam chính gỡ tai nghe xuống, ấn điện thoại vô tuyến: "Chú Trương, dừng ở giao lộ trước mặt, tôi có chút việc."

"Được thôi thiếu gia." Trương Lạp từ từ dừng xe ở bên đường.

Lăng Hằng mở cửa xuống xe.

"Đợi chút." Ngôn Chân Chân nói: "Tôi cũng xuống xe ở đây."

Lăng Hằng liếc cô một cái: "Đừng có đi theo tôi."

"Tôi chưa ăn sáng, đi mua chút đồ ăn sáng." Ngôn Chân Chân thản nhiên nhảy xuống xe.

Trương Lạp kéo cửa kính xe xuống, ngập ngừng muốn nói lại thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!