Chương 10: (Vô Đề)

Lăng Hằng đi tới trường là để hưởng thụ nhiều hơn học tập.

Vốn dĩ cậu có một môn học tới buổi tối 6 giờ nhưng vì lý do không thể nói ra nên quyết định về nhà trước.

Bởi vì đi sớm nên lúc đi từ từ tới bãi đỗ xe nhìn thấy Ngôn Chân Chân và Trương Lạp đang trò chuyện với nhau.

Lăng Hằng biết rõ lai lịch của Trương Lạp.

Ông ta là con trai của chị họ Lâm quản gia, vốn dĩ có gia đình hạnh phúc nhưng vì sau này vợ bị nghiện cờ bạc nên thua hết sạch gia tài.

Ông ta không chịu nổi muốn ly hôn với vợ, vợ ông ta tức giận lại đau lòng nên nhảy lầu tự từ ngay trong đêm đó.

Nợ nần để cho ông ta gánh vác hết.

Lúc đó Lâm quản gia đã giúp nhà họ Trương không ít việc, thậm chí giúp con trai Trương Lạp chuyển tới trường mới, coi như là đại nhân nhân của Trương Lạp.

Cậu nhấc mí mắt lên, im lặng tới gần.

Giọng nói của Trương Lạp trở nên rõ ràng: "Chân Chân, trong trường học có gặp khó khăn gì không?"

"Chuyện gì được coi là khó khăn?" Giọng nói của Ngôn Chân Chân nhẹ nhàng như tiếng sáo.

"Phương thức dạy học ở đây khác với trong nước, cháu có quen không?" Trương Lạp quan tâm hỏi: "Có theo kịp tiến độ không, có nghe hiểu không?"

Ngôn Chân Chân ngập ngừng, thản nhiên nói: "Nghe không hiểu."

Vẻ mặt Trương Lạp trở nên nghiêm túc: "Kỳ thi cuối kỳ của Xuân Hòa rất khó, nếu như thi trượt thì năm sau còn phải học lại, nhưng cháu đã học năm cuối rồi."

"Đúng vậy." Ngôn Chân Chân chống má, vẻ mặt u sầu: "Nếu như ở trong nước thì tháng 6 năm sau phải thi đại học rồi."

Trương Lạp đắn đo một chút: "Cháu có suy nghĩ gì?"

Ngôn Chân Chân nghĩ một lúc cũng không nghĩ ra cách nào: "Cứ xem xem đã, nếu thực sự không theo kịp thì cháu sẽ về nước."

"Nói lời gì ngốc như vậy, bây giờ cháu về nước cũng không theo kịp tiến độ trong nước." Trương Lạp nói: "Chú sẽ nghĩ cách giúp cháu."

Cô hỏi: "Còn có cách gì nữa?"

Trương Lạp đáp: "Có lẽ có thể cho cháu chuyển trường."

"Thế làm sao mà được." Ngôn Chân Chân nghiêng đầu, trong mắt lướt qua ánh sáng kỳ lạ nhưng rất nhanh liền biến mất: "Nhà họ Lăng tốt bụng đưa cháu tới Xuân Hòa học, là cháu không tốt, không nghe hiểu cái gì cả, không xứng với tấm lòng tốt của họ, lại đòi chuyển trường thì quá đáng quá."

Trương Lạp cười cười: "Đây vốn dĩ là đưa cháu đi học tất nhiên phải quan tâm tới tình huống của cháu.

Nếu như cháu thấy ngại thì chú có thể đi hỏi giúp cháu."

"Cháu muốn suy nghĩ thêm." Ngôn Chân Chân không đưa ra đáp án chắc chắn.

Trương Lạp chỉ cho rằng đứa bé không muốn mất mặt, không vội vàng ép buộc cô đưa ra đáp án, nói thêm hai câu rồi chấm dứt câu chuyện.

Qua một lúc sau, Lăng Hằng và Nhiễm Nhiễm lần lượt tới, ba người về trang viên đúng giờ.

* * *

Sau bữa bối, Ngôn Chân Chân tiếp tục dùng ngôn linh, xác định trong phòng không có camera mới lấy ra máy tính xách tay, bắt đầu suy nghĩ bước tiếp theo của kế hoạch.

Chuyển trường là không thể rồi, tới trường cùng lúc với Nhiễm Nhiễm, người ta không sao mà mình có vấn đề thì mất mặt quá.

Đối với cô gái trung nhị "trời là nhất mình là nhị" mà nói, khiêm tốn là để giả dạng thành người bình thường, nhưng mất mặt đồng nghĩa với việc bị lột da, so với việc bị giết còn đau đớn hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!