Chương 8: Trốn Tìm

Lê Chỉ có dự cảm rất xấu.

Rượt đuổi kịch liệt và việc tập trung cao độ trong thời gian ngắn đã làm hao mòn thể lực của cậu, vốn dĩ cậu đã không được nghỉ ngơi đầy đủ. Tình hình trước mắt càng khiến tinh thần cậu thêm mệt mỏi hơn.

Đi dọc theo hành lang tối tăm, Lê Chỉ phát hiện nơi này giống như một mê cung ngục tối thời trung cổ, mặt đất xi măng uốn lượn kéo dài ra vô số ngã rẽ, mỗi con đường như được nhân bản, được bố trí xây dựng hoàn toàn giống nhau.

Lê Chỉ có cảm giác như mình đang gặp phải quỷ đả tường. Cứ như thể cậu vẫn đang đi trên cùng một con đường.

Nhưng thực tế mỗi ngã rẽ cậu đều thay đổi bố trí một chút, như thùng hoặc chân nến, để tránh bị lạc đường quay lại chỗ cũ.

Xung quanh đều là những chiếc lồng sắt khổng lồ, phủ vải gai trắng bẩn thỉu, cả nơi này trông kỳ dị hệt như hiện trường tế lễ tà giáo.

Phía trước lại là một ngã rẽ, Lê Chỉ không biết mình đã đi bao lâu rồi, cảm giác buồn ngủ lũ lượt ập đến, nhưng cậu không thể dừng lại –

Bởi vì thỉnh thoảng phía sau cậu vẫn luôn vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng.

Lúc gần ngay khúc quanh, lúc lại xa đến mức gần như không nghe thấy.

Giống như bây giờ, tiếng bước chân phía sau đã biến mất. Lê Chỉ thở phào nhẹ nhõm, chắc là cậu bé kia lại đi xa rồi.

Cậu hơi lơ là giảm tốc độ một chút, nhưng vừa định rẽ qua khúc quanh quen thuộc thì lại nhìn thấy một cái bóng khổng lồ nhảy nhót trên bức tường gạch đỏ.

Cổ của cái bóng trống rỗng, nhưng trong lòng lại ôm một vật tròn vo.

Là cậu bé kia.

Lê Chỉ nín thở, nhanh chóng lùi lại, bước chân nhẹ nhàng không phát ra tiếng động, dưới ánh nến, cái bóng của cậu bé chiếu lên bức tường cũng dần lớn hơn, màu đen rộng lớn nhuộm lên bức tường gạch đỏ.

Cậu ta sắp đi qua khúc quanh đó rồi.

Lê Chỉ sắp bị bại lộ hoàn toàn rồi.

Không còn cách nào khác, trong khoảng thời gian cực ngắn, Lê Chỉ xoay người, vén tấm vải trắng lên, chui vào chiếc lồng sắt bên cạnh, tầm nhìn bỗng trở nên tối tăm hơn.

Cậu nín thở nghe tiếng bước chân của cậu bé ngày càng gần.

Âm thanh đột ngột dừng lại trước lồng.

Khoảnh khắc này Lê Chỉ đã chấp nhận số phận.

Cậu sẵn sàng tấn công, quyết định giành lấy thế chủ động tấn công khi sinh vật phi nhân loại này vén tấm vải lên.

Nhưng cậu đã đợi không biết bao lâu, cảm giác thời gian trôi qua đã biến mất trong bầu không khí căng thẳng tột độ.

Nhưng ánh sáng như dự đoán đã không xuất hiện, tấm vải trắng vẫn phủ kín trên đỉnh lồng sắt không hề nhúc nhích.

Khi tiếng bước chân lại vang lên, cậu bé lại dần dần đi xa.

Mãi đến khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, Lê Chỉ mới thả lỏng, dựa trán vào cột lồng sắt lạnh lẽo để hạ nhiệt, trong lòng nghĩ không biết bây giờ Du Phùng thế nào rồi.

Thể lực thực sự đã sắp đến giới hạn, cảm giác mệt mỏi trong đầu còn nặng nề hơn cả bóng tối trước mắt.

Ngay khi Lê Chỉ sắp mất ý thức, đột nhiên nhận thấy có gì đó không ổn.

Có tiếng thở.

Trong lồng. Ngay bên cạnh cậu.

Tiếng thở đó vốn dĩ rất nhẹ nhàng, nhưng lại ngày càng nặng nề, trong hơi thở còn xen lẫn mùi hôi thối kinh tởm, hơi thở đó gần như phả vào tai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!