Chương 62: Cuối

Vừa dứt lời, Ngôn Dương cảm thấy cơ thể Du Phùng căng thẳng rõ ràng.

"Về kế hoạch nghiên cứu thí nghiệm khu vực Feikat và các tài liệu liên quan, em đã sắp xếp xong hết rồi, ngày mai vào lúc bình minh lên sẽ tự động công bố trên toàn mạng lưới internet."

Ngôn Dương điều chỉnh giao diện cài đặt máy chủ công cộng của viện nghiên cứu, chiếu lên bên cạnh, "Còn cả chip sinh học, quyền tắt nằm trong thiết bị liên lạc cá nhân của Tư Bác."

Cậu tự mình nói, như muốn nhét hết mọi lời nói vào khoảnh khắc này, ở nơi cậu không nhìn thấy, trong mắt Du Phùng đã kìm nén cả linh hồn đầy cảm xúc cuồng nộ của mình.

Ngôn Dương tưởng tượng đến thế giới sau khi tắt chip sinh học của tất cả mọi người, không khỏi bật cười, "Đó nhất định sẽ là một cuộc hỗn loạn rất rất lớn! Anh phải thay em xem cho kỹ."

Câu nói "Thay em xem cho kỹ" giống như một mũi tiêm chất xúc tác, khiến ngọn lửa âm ỉ bấy lâu bỗng chốc bùng lên trong tứ chi bách hài của Du Phùng, khiến hắn nghiến răng nghiến lợi run rẩy.

Giọng nói đè nén thoát ra khỏi kẽ răng của Du Phùng, "Không thể nào."

Giọng nói đó rất trầm và khàn, Ngôn Dương nhất thời không nghe rõ: "… Cái gì?"

Du Phùng đột ngột đẩy cậu ra, "Không thể nào!"

Ngôn Dương không kịp đề phòng, lảo đảo lùi lại một bước, cậu kinh ngạc nửa giây, sau đó mới nhìn rõ biểu cảm của Du Phùng – khuôn mặt tuấn tú đó đã bị cơn giận dữ không thể kiềm chế được chiếm giữ.

Khuôn mặt hắn không chút huyết sắc, "Đừng mơ tưởng nữa Ngôn Dương, tuyệt đối không thể nào. Em cho anh xem tất cả những ký ức đó chẳng phải là muốn thuyết phục anh giết em sao?"

Ngôn Dương: "…"

Du Phùng hiểu Ngôn Dương, dù xóa ký ức lần thứ hai, gây tổn thương não dẫn đến thay đổi nhân cách, nhưng bản chất vẫn còn đó. Ngôn Dương vẫn luôn là kiểu người thích giấu vết sẹo của mình, không để lộ ra trước mặt người khác, điều này không liên quan đến việc quan hệ thân sơ, mà là do lòng tự trọng của Ngôn Dương quá mạnh, khiến cậu không muốn cho bất kỳ ai thấy mặt tối của mình.

Nhưng Ngôn Dương lại trực tiếp ném Du Phùng vào hồi ức của mình.

Tất cả những sợ hãi và run rẩy, tất cả những tuyệt vọng và dày vò chân thực, cậu đặt tất cả những vết nhơ và đau đớn không muốn nói với ai ra trước mặt Du Phùng, phơi bày bản thân đầy thương tổn máu me đầm đìa ra trước mặt hắn.

Chính là để thuyết phục Du Phùng, để nói thẳng với hắn rằng – Cậu thật sự không nên sống nữa.

Trong quá trình hồi phục ký ức, Du Phùng đã nhận ra mục đích này của Ngôn Dương, hắn như bị mũi nhọn lạnh lẽo đâm vào trái tim, tâm trạng bỗng chốc trở nên phức tạp, hắn căng thẳng mang khuôn mặt lạnh lùng đến trước mặt Ngôn Dương, quả nhiên nghe được lời tuyên án của Ngôn Dương đối với mình.

Dù Ngôn Dương không ngờ Du Phùng đã sớm nhìn thấu mục đích của mình, nhưng cậu đã chờ đợi bên bờ vực thẳm từ rất lâu rồi.

Cậu đổi cách nói "Giết em đi" thành một cách nói khác, "Kết cục này em đã nghĩ đến mỗi ngày, cuộc đời hỗn loạn của em cũng nên hạ màn rồi."

Cậu nhếch khóe miệng, nở nụ cười nhạt nhòa, "Anh biết đấy, một phần sợi dẫn truyền thần kinh của em đã bị hủy hoại, điều này… không thể đảo ngược được nữa."

"Em đã biến thành một con quái vật rồi."

"…"

Bàn tay Du Phùng nắm chặt trường đao, bước từng bước về phía Ngôn Dương.

Trong khoảng thời gian dài vô tận đó, Ngôn Dương nhớ lại mùa hè ẩm ướt, một đài phun nước bỏ hoang, tiếng hát già nua u buồn.

"Một ngày nào đó anh sẽ nghe thấy tiếng chuông u ám, tuyên bố với thế gian rằng, em đã thoát khỏi thế giới ô trọc này,

Yên giấc ngàn thu cùng giòi bọ bẩn thỉu ở một thế giới khác, em khuyên anh ngàn vạn lần đừng than khóc vì em."

Gió giữa trời đất lặng im, Ngôn Dương nhắm mắt lại, mơ hồ như nghe thấy tiếng chuông báo hiệu cái chết.

"Leng keng—"

Ngôn Dương nghe thấy tiếng kim loại va chạm với mặt đất.

Cậu nghi hoặc mở mắt ra, phát hiện Du Phùng đã đến trước mặt mình, anh ném trường đao xuống đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!