Trong phòng thí nghiệm đơn sắc, cuối cùng cũng xuất hiện những màu sắc khác.
Trên nền gạch men trắng có một mảng lớn màu máu chói mắt, những lọn tóc màu hạt dẻ ngâm trong đó, bẩn thỉu và lộn xộn. Chắc chắn khi dọn dẹp sẽ rất kinh tởm.
Ngôn Dương lạnh run người, đồng tử rung lên, ngực phập phồng dữ dội, rõ ràng đang điên cuồng hít thở oxy, nhưng cậu lại cảm thấy nghẹt thở như bị bóp cổ.
Đèn trong phòng thí nghiệm rất trắng, rất sáng, trong không gian này dường như không có một chút u ám nào.
Tầm nhìn của Ngôn Dương lúc sáng lúc tối, cậu nhìn đôi mắt của Lê Nhược, từ bất cam đến sợ hãi, cho đến tuyệt vọng, đau đớn cuộn trào, đến cuối cùng chỉ còn lại một mảnh trống rỗng chết lặng. Cậu không bỏ sót bất kỳ điều gì trong số đó.
Trong khoảng không màu xám trống rỗng đó, Ngôn Dương đột nhiên cảm thấy thật nực cười, nhớ lại bộ dạng ngày thường tự cho là mình hơn người, dưới vẻ hào nhoáng kiêu ngạo đó, hóa ra lại trống rỗng như thế.
Cậu đã chứng kiến quá nhiều câu chuyện anh hùng, sống mười sáu năm dưới ánh hào quang đó, được mọi người ca ngợi vây quanh, cậu cũng tự coi mình là nhân vật chính của thế giới này. Cậu đã tưởng tượng mình rơi vào nguy hiểm, nhưng luôn tự tin rằng mình có thể lật ngược tình thế, thoát khỏi nguy hiểm. Giống như nhân vật chính trong truyện vậy.
Nhưng bây giờ thì sao?
Nước mắt lăn xuống khuôn mặt tinh xảo, nước mắt rơi xuống từng giọt, từng giọt, đôi mắt cậu mở to nhìn Tư Bác đặt bộ não vào dung dịch dinh dưỡng màu xanh lá cây, rồi quay người bước tới.
Cậu không thể thay đổi bất cứ điều gì, không thể đảo ngược bất kỳ kết cục nào.
Tư Bác đứng trước mặt Ngôn Dương, dùng con dao mổ mỏng dài đó nâng cằm Ngôn Dương lên, trên lưỡi dao dính đầy máu của Lê Nhược. Ông ta cúi xuống nhìn Ngôn Dương.
Khuôn mặt bị nâng lên trắng bệch, đôi mắt đẫm nước mắt mở to, nỗi đau tột cùng cũng không che giấu được những đường nét hoàn hảo trên khuôn mặt, khiến cậu lúc này trông giống như một con rối bị hỏng.
Có tiếng gõ cửa phòng thí nghiệm.
Tư Bác: "Vào đi."
Hai người đàn ông mở cửa bước vào, bọn họ mặc áo khoác da màu đen, bước chân không một tiếng động, "Ngài Tư."
Tư Bác thu lại con dao mổ đang đặt trên cằm Ngôn Dương, dùng ngón tay cái lau sạch vết máu trên mặt Ngôn Dương, "Làm sạch trí nhớ của cậu ta rồi nhốt cậu ta lại."
Điều này khác với những gì đã nói trong cuộc gọi vừa rồi, một trong hai người lên tiếng xác nhận: "Vậy còn nhóm xóa nhận thức A?"
"Tạm thời chưa cần, nhốt kỹ là được." Tư Bác giơ tay chỉ ra phía sau, "Còn cái xác này nữa, nhanh dọn dẹp đi, để đây vướng víu."
Ngôn Dương nhìn hai người đặt Lê Nhược vào chiếc hộp giấy đã chuẩn bị sẵn, chiếc hộp không lớn, nhân lúc Lê Nhược chưa cứng lại, bọn họ đã bẻ gập người bà bỏ vào trong hộp, như vò một tờ giấy bỏ vào thùng rác, rồi dùng băng keo đen dán kín lại.
Sau đó, bọn họ đỡ Ngôn Thời – cha của cậu lên, ông vẫn đang hôn mê bất tỉnh bên cạnh, đặt ông lên chiếc ghế mà Lê Nhược vừa ngồi, cánh tay robot lập tức hoạt động, dùng giá đỡ cố định Ngôn Thời.
Ngôn Dương biết Tư Bác sắp làm gì với cha mình, trong nháy mắt, lòng căm thù dâng trào dọc theo xương sống, thiêu đốt hốc mắt cậu đỏ ngầu, linh hồn cậu như bị thiêu đốt trong ngọn lửa giận dữ thành ngàn mảnh vụn.
Tư Bác nhìn ánh mắt cậu lại tập trung vì phẫn nộ, cười nhạo một tiếng, "Cậu làm vậy thì có ích gì? Lát nữa cậu còn không biết mình là ai nữa mà."
Ông ta vẫy tay, hai người đàn ông mặc áo khoác da màu đen bước đến bên cạnh Ngôn Dương, kẹp lấy cánh tay yếu ớt của cậu, nhanh chóng bước ra khỏi cửa.
Nhưng đúng lúc này, Ngôn Thời tỉnh lại.
Ánh mắt hoang mang nhìn quanh căn phòng, rồi chạm vào ánh mắt của Ngôn Dương sắp bị kéo ra cửa.
Chỉ một cái nhìn ngắn ngủi hai giây, cánh cửa phòng thí nghiệm đã đóng sầm lại trước mặt Ngôn Dương.
Bên trong cánh cửa, tiếng ong ong của dao cạo lại vang lên.
Cái nhìn đó như khắc sâu vào trí nhớ cậu, sau này, mỗi khi Ngôn Dương giết chóc quá độ, cậu sẽ nhớ lại biểu cảm của cha lúc đó, đó là ánh mặt tuyệt vọng, và nhiều hơn là áy náy.
Nhưng tư duy của Ngôn Dương lúc này đã hỗn loạn, không đọc được cảm xúc của bất kỳ ai, chỉ có một ý nghĩ điên cuồng cứ lặp đi lặp lại trong lòng cậu–
Dù thế nào đi nữa, dù phải trả bất cứ giá nào – cậu cũng nhất định phải giết Tư Bác!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!